- Thế nhưng, anh đã không chỉ dừng lại ở đó, anh bới móc quá khứ của em, đay nghiến, sỉ vả em chẳng khác gì một con điếm cả…
Em không biết mình phải làm gì để anh hiểu được tình yêu của em nữa!
Anh đã từng yêu bạn thân em, một cô gái ngoan hiền, nhu mì, nữ tính… Em dường như trái ngược hoàn toàn với cô ấy! Em không xinh đẹp, cũng chẳng dịu dàng… nhưng em có một vẻ gì đấy rất cuốn hút! Và anh để ý em cũng vì điều đó!
Em đang học ngành thiết kế thời trang, cái ngành rất cần có một tâm hồn biết yêu cái đẹp, phải năng động và luôn đòi hỏi sự đam mê… nhưng đó cũng chính là nguyên nhân khiến tình yêu của chúng mình sắp tan vỡ!
Những ngày tháng qua, được anh yêu thương, quan tâm, chăm sóc… em đã rất hạnh phúc khi có anh bên cạnh! Em ngỡ tưởng mình đã tìm thấy bến đỗ bình yên trong cuộc đời này! Nhưng nào đâu ngờ…
Anh suốt ngày nghi ngờ em, dằn mặt em vì những cuộc điện thoại, những tin nhắn hỏi thăm của bạn bè… Và những ngày tháng yêu thương ấy vội qua… Những trận ghen tuông, cãi vã cứ liên tiếp xảy ra! Em nín nhịn, chấp nhận vì em không muốn đổ thêm dầu vào lửa, em không muốn anh hiểu nhầm và nghi ngờ em như thế nên em tự thu mình lại trong thế giới của riêng mình, đổi số điện thoại để chỉ liên lạc với những người thân và bạn bè của mình nhưng anh vẫn chưa bằng lòng với điều đó…
Em không xinh đẹp, cũng chẳng dịu dàng… nhưng em có một vẻ gì đấy rất cuốn hút!
Hôm trước, em gửi nhầm tin nhắn cho một đứa bạn thân: “Mình ơi! 8h người ta qua nhà mình rồi lên nhà anh H lấy đồ với ta nha!”. Và cũng chẳng hiểu sao em lại gửi nhầm vào số máy của anh, để rồi anh lại hiểu nhầm và nói em lừa dối anh! Mặc dù em đã thanh minh là chẳng có gì mờ ám ở cái tin nhắn ấy cả nhưng anh không thèm nghe em nói và không ngớt lời mắng nhiếc em! Thật lòng em rất buồn vì thái độ ấy của anh! Chẳng nhẽ tình yêu của anh dành cho em chỉ có thế thôi sao? Chẳng nhẽ anh không có đủ niềm tin vào tình yêu của chúng mình bấy lâu sao anh?
Nhưng điều đó không có nghĩa lý gì với cuộc nói chuyện giữa chúng mình ngày hôm ấy! Để rồi em đã hiểu ra nguyên nhân bấy lâu nay anh muốn cãi vã với em là anh không quên được quá khứ của em!
Trước khi đến với anh, em cũng đã từng yêu một người, anh ấy là mối tình đầu của em và cũng là người đầu tiên em trao tặng sự trong trắng của mình! Và khi chúng mình tìm hiểu nhau, em cũng đã thẳng thắn tâm sự với anh điều đó… và anh đã chấp nhận bỏ qua tất cả để đến với em! Anh bảo anh yêu em, cần em chứ không phải yêu trinh tiết của em! Hơn nữa, quá khứ chỉ là quá vãng mà thôi… nó sẽ chẳng còn ý nghĩa gì trong thực tại, trong tình yêu của chúng mình nữa!
Liệu em có nên tiếp tục mối quan hệ này với anh nữa hay không?
Vậy mà hôm ấy anh đã thẳng thừng hỏi em rằng “Em đã từng quan hệ với người ta bao nhiêu lần rồi?”. Em đã không muốn nhắc đến chuyện ấy, không muốn ám ảnh bởi những hình ảnh ân ái bên người cũ nữa… thì tại sao anh lại nhắc đến làm gì? Anh có biết được em đã sốc như thế nào khi nghe câu hỏi ấy của anh không? Thế nhưng, anh đã không chỉ dừng lại ở đó, anh bới móc quá khứ của em, đay nghiến, sỉ vả em chẳng khác gì một con điếm cả… Và đến tận giờ phút này, em vẫn không dám tin đấy là những câu nói từ miệng anh thốt ra…
Anh đã từng nói anh bỏ qua tất cả và chỉ cần em, chỉ cần tình yêu của em mà thôi! Vậy mà giờ đây anh lại hỏi em những câu hỏi đau đớn đến tận cõi lòng ấy! Em đang tự hỏi mình: Liệu em có nên tiếp tục mối quan hệ này với anh nữa hay không? Em không biết mình phải làm gì để anh hiểu được tình yêu của em nữa!
Em biết rằng, mình còn yêu anh rất nhiều! Nhưng nếu như em cố gắng níu kéo, cố gắng để anh hiểu được tình yêu của em dành cho anh thì sẽ không biết bao nhiêu lần nữa anh ghen tuông, nghi ngờ em và nhất là xóa được những hình ảnh trong quá khứ của em?
- Chỉ vì hận những người đàn ông đối xử tàn nhẫn với mẹ mình mà em phải lao vào những cuộc tình chớp nhoáng để trả thù sao em?
Hôm nay là cuối tuần, ngoài trời ánh điện đường còn chưa tắt. Ánh sáng của điện đường ngả màu vàng, màu của chút gì đó ấp áp xua tan cái lạnh của một ngày sớm.
Tôi rời thủ đô hoa lệ để đưa nhỏ đó về trên quê trên chuyến xe khách liên tỉnh. Nhỏ đó là con gái chị gái tôi.
Đi trên một trăm cây số thế là con đường thân quê mình cũng đã tới. Bước chân xuống xe dạo bộ và về tới nhà ngôi nhà thân quen cũng là 9h sáng. Vì tôi phải trở lại ngay thủ đô để chuẩn bị bài cho ngày hôm sau nên tôi không nghỉ một ngày nào dù đó là ngày cuối tuần.
Bữa cơm trưa đã xong tôi và mấy đứa cháu ngồi cùng để chia bánh kẹo cho chúng và chuẩn bị kẹo cho nhỏ đó mang vào lớp cho các bạn.
Cũng không hiểu tại sao hôm nay có một cảm rất quen, một thứ gì đó rất gần gũi. Dường như nó vô định… tôi không thể hình dung nó là cái gì đang vương trong tâm trí mình. Rồi điều lạ đó cũng đã đến với một tin nhắn có số lạ mà lại quen. Lạ vì tôi không muốn save, còn quen vì số điện thoại này tôi đã nhắn tin cho nó bao lần rồi. Nhưng đó chỉ là những ký ức buồn, chỉ là thứ mà tôi luôn luôn cố gắng muốn quên.
"Anh à,bây giờ anh đang ở đâu vậy? Em đang ở bãi biển Quất Lâm này" từ một số 097…" . Nơi đó là bãi biễn tắm duy nhất của tỉnh tôi.Đọc xong tin nhắn này có lẽ tôi cũng không hiểu tại sao nữa lại có sự trùng hợp như thế này được.
Tôi và em, hai đứa cách nhà trọ nhau chưa đầy 200m. Cũng chỉ yêu nhau vài tháng rồi chia tay.
Hôm nay tôi về quê và mang theo một cảm giác lạ đó. Có lẽ cảm giác lạ đó bây giờ mọi người cũng có thể đoán ra là gì rồi.
Tại sao vậy? Cuộc sống thật trớ trêu thay! Tôi đang cố gắng sống tháng ngày không yêu. Tập riêng cho mình một cuộc sống thật vất vả với lịch học kín tuần. Ngày hôm nay về quê, tưởng chừng sẽ có cảm giác thoải mái nhưng duyên hai đứa đã an bài và nó như một nhát dao khứa sâu vào vết thương còn chưa lành.
Em là người con gái cũng không có gì là nổi bật và xinh đẹp ngoại trừ nước da trắng ngần và đôi mắt như một thiên thần. Tôi yêu em cũng vì làn và đôi mắt thiên thần ấy.
Nếu như lòng em trắng như chính làn da em, tâm hồn sáng trong như đôi mắt thiên thần của em có lẽ hai đứa đã rất hạnh phúc. Em dưới con mắt của bao người ở đây là cô gái lẳng lơ, còn trong mắt tôi dường như nó còn dữ dội hơn, mạnh mẽ hơn nữa... Không hiểu tại sao em trong tâm trí em lại nghĩ và làm vậy? Tôi biết rằng,về mặt tình cảm em là đứa con gái rất thiệt thòi. Em chỉ còn tình thương của người mẹ. Phải chẳng vì sự căm hờn số phận của mình nên em lao vào nhưng cuộc tình để trả thù những người đàn ông đã làm mẹ và em khổ. Dường như sự căm hồn lấy đã lấn át đi tình yêu chân thành mà ngày đầu hai đứa vun đắp với bao nhiêu kỳ vọng vào tương lai.

Buổi tối hai đứa cùng về phòng trọ nhỏ riêng của mình, những tưởng khi đó em sẽ thôi không khơi dậy ký ức buồn của tôi... Ngược lại em nhắn tin cho tôi rất nhiều. Tôi tự hứa với lòng mình quên nhỏ đó đi, đừng để lòng mình yếu mềm với những thứ trước đây mình nghĩ về nhỏ nữa!
Một tin, hai tin, rồi đến tin thứ sáu hay thứ bảy gì đó tôi không cầm được lòng mình về những ký ức của hai đứa! Những buối tối sánh bước bên nhau dưới hàng cây hoa sữa… Nó đã đánh chiếm tâm hồn tôi, nơi yếu đuối nhất của một đứa con trai như tôi. Tôi bắt đầu quay ra nhắn tin và em vẫn như ngày nào. Em vẫn tỏ vẻ là cô gái ngây thơ nhưng em đâu biết rằng, tất cả những gì em cố gắng che đậy tôi đã biết hết! Em vẫn một câu nói "Em xấu ai thèm lấy em. Chắc em phải ở nhà với mẹ rồi". Con người em lúc này là một con người khác. Thật trơ trẽn biết bao? Nó đối lập với bề ngoài hay những ngày ban đầu mình gặp nhau em à. Tôi cố kìm lòng mình và hứa với lòng mình sẽ không nhắn tin, không gọi cho em nữa… nên tôi chủ động bằng tin nhắn cuối cùng cho em "Xin lỗi anh còn nhiều bài phải học. Nếu em rảnh thì hãy đi ngủ đi", Rồi tôi tắt máy.
Có lẽ bản chất lẳng lơ của em chiếm lấn hết tâm hồn của em? Nhưng có điều mà tôi muôn nói với em "Hãy từ bỏ sự trả thù vô lối, và tìm kiếm cho mình một bờ vai vững chãi để làm điểm tựa". Ở nơi đây tôi vẫn hằng ngày cầu mong cho em hạnh phúc!
- Khi những chiếc cúc áo cuối cùng được cởi ra, tôi bắt đầu ghì chặt lấy anh. Tôi ích kỷ, xấu xa… gì cũng được. Cứ như vậy, những ham muốn có được người mình yêu đã lấy đi sự trong trắng của tôi ở tuổi 18!
Ngày chị đưa anh về nhà ra mắt, tôi đã bị vẻ hào hoa của anh chinh phục. Cả buổi tối hôm ấy tôi lúng túng cứ như bị anh hút hồn vậy. Tôi thực sự thấy ghen tỵ với chị.
Lần đầu tiên gặp anh, tôi biết đã trót yêu anh mất rồi. Đêm ấy, tôi không sao ngủ được. Từng cử chỉ của anh làm trái tim 18 của tôi xao xuyến. Lần đầu tiên biết yêu là lần đầu tiên tôi đau khổ vì thấy có lỗi với chị gái của mình. Bởi vì anh là chồng sắp cưới của chị, là anh rể tương lai của tôi.
Hai chị em ngủ chung một phòng, từng câu chuyện của chị về anh làm tim tôi nhói đau. Tôi ghen tỵ với tình yêu của anh chị. Nếu như chị không phải là chị gái tôi thì có lẽ tôi sẽ cướp lấy anh, sẽ giành giật tình cảm cho mình.
Tôi đã cố gắng vùi dập những tình cảm non nớt của bản thân, cố chôn giấu trong lòng nhưng mỗi lần anh xuất hiện ở nhà tôi là tôi lại trở thành một con người khác. Càng cố đứng xa anh thì tôi càng khao khát gần anh hơn. Có những lúc trong đầu tôi có ý nghĩ một ngày anh sẽ là của tôi rồi lại tự dằn vặt mình. Đã không biết bao nhiêu lần tôi thầm nhủ: “Anh là của chị”. Tôi phải chấp nhận sự thực ấy vì nhà anh đã mang trầu cau sang ăn hỏi chị rồi. Chỉ còn hai tháng nữa thôi thì anh chị sẽ chính thức trở thành vợ chồng. Tôi có còn gì để hy vọng?
Anh cũng đã bắt đầu xưng con với bố mẹ tôi. Tôi cũng đã gọi anh là anh rể với cảm giác xót xa. Những lúc nhìn vào mắt anh, tôi đã không còn là mình nữa. Tôi thấy tiêc nuối và ao ước, giá như tôi gặp anh sớm hơn biết đâu lúc này tôi không phải sống trong bế tắc thế này!

Tôi đã cố dẹp bỏ hình ảnh của anh nhưng điều đó thật khó, ít ra là đối với người đang thương thầm nhớ trộm một người như tôi. Tôi đã yêu anh nhiều như thế nào và đó là sự thật. Tôi đau đớn khi nghĩ đến đám cưới của anh chị. Thi thoảng tôi giật mình thon thót khi bắt gặp anh âu yếm chị gái mình. Khi ấy, tôi như rơi vào vực thẳm, cảm giác không còn gì để tôi có thể vịn vào hy vọng. Bởi vì sớm muộn gì thì anh cũng sẽ thuộc về chị.
Tôi khóc thầm, cố gắng không để chị biết trái tim tôi đang tan nát khi chị hạnh phúc kể về anh, về những gì anh dành cho chị. Tình cảm tôi dành cho chị cũng ít dần. Không biết từ lúc nào, lòng ích kỷ của tôi lớn dần lên.
Càng yêu anh, càng nhớ anh thì tôi càng đau khổ. Tôi muốn được gặp anh nhiều hơn, để được nhìn vào mắt anh… chỉ cần như thế thôi là đủ!
Tôi bảo chị đưa anh đến nhà chơi thường xuyên hơn. Mỗi lần trò chuyện với anh, tôi không giấu được tình cảm của mình. Trái tim tôi đập gấp gáp hơn. Trong chốc lát, tôi khao khát anh.
Chị không biết tôi thường xuyên gọi điện và nhắn tin cho anh. Đã nhiều lần tôi nói nhớ anh để thăm dò phản ứng. Anh vẫn vô tư và cảm ơn sự quan tâm của cô em vợ. Những lần như thế trái tim tôi càng hụt hẫng, tan nát hơn.
Một tháng, hai tháng... tôi nhắn tin trong vô vọng. Anh vẫn giữ khoảng cách, còn tôi vẫn không cầm được lòng mình trước anh. Rồi cái gì đến cũng đến, tôi vui mừng vì anh đã có những phản hồi mới với mình. Anh đã nói là nhớ tôi. Chỉ vậy thôi cũng đủ để đứa con gái si tình như tôi đong đếm tình cảm trong lòng. Những tin nhắn ấy khiến tôi lại có thêm một đêm không ngủ.
Chính tôi cũng biết rõ những gì mình đang theo đuổi là không tưởng, dù có thế nào thì anh vẫn là chồng của chị. Nhưng khi yêu thì trong tôi chỉ còn lại lòng ích kỷ. Tôi chỉ cần thỏa mãn nỗi nhớ của mình.
Tôi và anh vẫn trao gửi những tin nhắn yêu thương, nhớ nhung cho nhau như thế. Thậm chí có lúc chúng tôi còn giấu diếm chuyện đi chơi riêng với nhau nữa. Ấn tượng ngay từ lần đầu tiên cho đến giờ về anh vẫn còn nguyên vẹn. Tôi đau khổ vì yêu anh mà không thể đến với anh được.

Rồi một đêm, anh hẹn gặp tôi. Lúc đó anh như cứu rỗi trái tim đau khổ của tôi. Tôi lập tức đến ngay bên anh mà không cần suy nghĩ. Tôi chỉ sợ nếu chần chừ thì anh có thể sẽ thay đổi, anh sẽ không còn cần tôi nữa. Đoạn đường dài chưa đầy 6 cây số khiến tôi miên man suy nghĩ. Tôi chỉ muốn đến bên anh càng nhanh càng tốt. Rồi đêm nay tôi sẽ nói hết tình cảm của mình…
Anh đứng đón tôi ngay ở cửa, vẫn nụ cười ấy, nụ cười làm tôi si mê, đôi mắt anh nhìn tôi không giống thường ngày. Tôi như ngất lịm đi khi anh bất ngờ ôm tôi vào lòng. Trong vòng tay anh, tôi mới sống thực với con người mình.
Lẽ ra tôi nên đẩy anh ra. Lẽ ra tôi nên nghĩ đến vị trí hiện tại của mình, đến chị gái đang ở nhà, một lòng thủy chung với anh. Nhưng khát khao chiếm trọn anh cho riêng mình đã điều khiển tôi mất rồi. Anh từ từ bế thốc tôi, nhẹ nhàng hôn lên bờ môi tôi, nóng bỏng…

Trước sự chủ động của anh, tôi miên man chấp nhận. Tôi và anh hòa vào nhau, say đắm. Khi đó, hình ảnh của chị, những câu chuyện tình yêu của chị với anh, cả đám cưới mà anh chị đã sắp đặt nữa bỗng nhiên bay biến hết. Trong tôi lúc này chỉ còn anh với tất cả tình yêu chôn giấu bấy lâu nay đã có cơ hội.
Khi những chiếc cúc áo cuối cùng được cởi ra, tôi bắt đầu ghì chặt lấy anh. Tôi ích kỷ, xấu xa… gì cũng được. Có thể người khác sẽ cho tôi là đứa em gái hư hỏng vì đã cướp người yêu của chị nhưng tôi không cưỡng lại được cảm giác muốn có được anh. Chính tôi cũng đang muốn anh thuộc về mình, dù chỉ trong một đêm ngắn ngủi.
Cứ như vậy, những ham muốn có được người mình yêu đã lấy đi sự trong trắng của tôi ở cái tuổi 18. Đó là khi tôi biết anh đã thực sự thuộc về mình, lẽ ra tôi phải hạnh phúc lắm. Nhưng sau khi anh nhẹ nhàng khoác chiếc áo lên người tôi, tôi hiểu anh chỉ có thể cho tôi những đêm “yêu” chớp nhoáng, vội vã như vậy thôi.
Đêm đó có lẽ tôi sẽ không thể nào quên được khi anh nói: “Xin em đừng nói chuyện này với Tú Quyên (tên chị gái tôi). Anh không muốn cô ấy đau khổ. Hãy tha lỗi cho anh…”.
Tôi uất ức quá nên đã lấy hết sức tát vào mặt anh một cái rồi đi thẳng.... Nếu như anh không nói những lời đó thì có lẽ tôi sẽ đỡ hụt hẫng phần nào. Đêm ấy, tôi không về nhà mà lại lang thang một mình ngoài phố. Những cuộc gọi nhỡ của bố mẹ và chị gái trong điện thoại làm tôi giật mình… nhưng cảm giác xấu hổ và xót xa cứ bủa vây lấy tâm trí tôi!
Mất đi niềm hạnh phúc nhỏ nhoi vừa qua, kể cả ý nghĩ tôi sinh ra là để dành cho anh. Lúc ấy, tôi thấy có lỗi rất lớn với chị. Không hiểu sao khi đã có được cái mình muốn, tôi lại không vui. Tôi nhớ đến chị gái mình, nếu biết tôi như vậy, liệu chị sẽ nghĩ về tôi thế nào? Nước mắt chảy dài trên gò má....
Một đêm “cướp” người yêu của chị, một đêm cuồng đắm cùng người mình yêu để rồi sau đó, mỗi người lại về vị trí của mình. Anh lại là anh rể và tôi vẫn là em vợ. Tôi biết mình đã sai lầm khi trốn mọi người đi chơi với anh! Tôi lại nghĩ đến đám cưới của chị trong nay mai, nghĩ đến nụ cười rạng rỡ, hạnh phúc của chị trong ngày cưới… Vậy tôi có nên nói hết chuyện đêm nay giữa tôi và anh rể cho chị biết hay không?
- Thì công an cũng là đàn ông, cũng là con người vô cùng bình thường, cũng có những ham muốn như những người đàn ông bình thường khác! Hình tượng anh trong mắt nó hoàn toàn sụp đổ…
Sức lực của một đứa con gái như nó không thể chống cự lại một người con trai đang trong cơn ham muốn đến cực độ như thế!
Sau một hồi giằng co, cuối cùng cái chuyện gì diễn ra giữa một người con trai và một người con gái trong nhà nghỉ cũng xảy ra!
Nó, một đứa con gái 20 tuổi, được mọi người đánh giá là xinh xắn và khá ngoan hiền, đang theo học một trường trung cấp nhưng sau khi ra trường, nó có thể xin được một công việc ổn định mà như người khác nói là "tha hồ mà chọn chồng".
Anh, một người công an đang theo học cùng trường với nó, cũng là con nhà gia giáo nhưng lại ham ăn chơi và phá phách. Có lẽ gia đình anh muốn anh theo ngành công an để anh có thể thay đổi, nhưng hình như ước nguyện đó vẫn chưa thể thành hiện thực!
Nó và anh vô tình quen nhau qua một cô bạn, rất vô tình… có lẽ đó là duyên số!
Ngay sau lần gặp đầu tiên, anh đã tỏ vẻ muốn tán tỉnh nó. Anh thường xuyên nhắn tin, gọi điện, quan tâm đến nó, và với một đứa sống tình cảm như nó, lại vô tình chấp nhận tình cảm của anh. Nó thích nghe chất giọng miền trung của anh, thích cách nói chuyện rất có duyên của anh, thích cách quan tâm rất tự nhiên và thích cả các bài hát mà anh sẵn sàng hát cho nó nghe qua điện thoại cả một buổi tối!

Ngày thứ ba quen nhau, cũng là lần thứ hai nó gặp anh, anh đã mời nó đi chơi! Nó biết dù anh không được phép ra ngoài nhưng vẫn trốn ra để gặp nó. Và cái ngày định mệnh của đời nó đã đến…
Sau khi đi hát karaoke cùng mấy người bạn của anh, vì đã uống một chút bia nên nó thấy hơi mệt và đã bảo anh đưa nó về. Nhưng chiếc taxi chở anh và nó đã không đưa nó về nhà mà lại đi đến một nơi mà không bao giờ nó nghĩ là sẽ bước vào… đấy là một nhà nghỉ ở ngoại thành!
Khi nhận ra được rằng mình đang ở đâu thì với sức lực của một đứa con gái như nó không thể chống cự lại một người con trai đang trong cơn ham muốn đến cực độ như thế. Nó đã khóc, đã cầu xin, đã tức giận… nhưng tất cả đều không thay đổi được anh! Lần đầu tiên của nó đã xảy ra như thế đấy, trong nước mắt, trong giận hờn, trong tủi nhục!
Thì công an cũng là đàn ông, cũng là con người vô cùng bình thường, cũng có những ham muốn như những người đàn ông bình thường khác! Hình tượng anh trong mắt nó hoàn toàn sụp đổ…
Nó đã không dám nói với ai về cái ngày khủng khiếp đó, chỉ mình nó sợ hãi, rồi những cơn ác mộng thâu đêm... Nó đã sống những ngày vô cùng khó khăn! Nó lặng lẽ đến trường, lặng lẽ về nhà, không nói chuyện với ai mà chỉ biết khóc một mình! Rồi cũng chỉ mình anh an ủi nó, vì anh phải ở trong đơn vị nên không thể ở bên nó được! Nhưng anh nói rằng vì anh yêu nó nên anh mới làm như thế! Nó không cần phải lo lắng gì cả, anh sẽ chịu trách nhiệm về những việc anh đã gây ra và thực sự xin lỗi vì đã làm nó buồn!
Nó lại một lần nữa mù quáng tin anh, tin vào những gì anh nói và điều mà anh hứa. Nó lại tiếp tục yêu anh như những ngày đầu quen nhau, lại nói chuyện, nhắn tin như chưa có chuyện gì xảy ra, cho dù nó rất ít khi được gặp anh! Và nó đã nghĩ rằng, thà anh và nó chỉ quen nhau qua điện thoại, chưa từng gặp nhau thì có lẽ sẽ tốt hơn biết bao nhiêu! Nhưng đã quen nhau thì sẽ gặp nhau và những lần hiếm hoi gặp nhau đó, anh vẫn có ý định muốn đưa nó vào nhà nghỉ. Lần này nó đã nhất quyết từ chối, nó sẽ không thể để chuyện đó xảy ra lần nữa, cho dù anh dỗ dành, nói ngọt và cả dọa dẫm xen lẫn tức giận! Những lúc đó, nó đã rất thất vọng về anh và nghĩ rằng sẽ quên anh, không bao giờ gặp anh nữa! Nhưng những lần nói chuyện qua điện thoại, nhắn tin, lại những lần anh xin lỗi nó, xoa dịu nó… Nó lại mềm lòng rồi tha thứ!

Cuối cùng, người muốn chấm dứt mọi chuyện lại chính là anh chứ không phải nó! Sau nhiều lần gặp nhau mà nó vẫn từ chối lời dụ dỗ của anh, có lẽ anh đã chán nản và quyết định đi tìm đối tượng khác để có thể thỏa mãn những ham muốn đó mà nó không thể đáp ứng được! Dần dần những lần gặp nhau, những cuộc điện thoại, những tin nhắn cũng theo anh rời xa nó! Nó đã rất nhiều lần nhắn tin ,gọi điện cho anh nhưng nó đều không thấy trả lời! Nó cũng vào đơn vị tìm gặp anh nhưng anh đã tránh mặt nó!
Nó thật sự tuyệt vọng! Mọi suy nghĩ lạc quan về cuộc đời, mọi tin tưởng vào cuộc sống của nó giờ đây đã bị anh làm tan biến hết rồi! Rồi sau này, nó sẽ không thể tin tưởng ai, không còn tự tin vào bản thân như trước nữa! Rồi làm sao để nó tiếp tục sống với nỗi sợ hãi, với những tủi nhục mà nó phải chịu đựng đây? Có lẽ là quá khó khăn với một đứa con gái được nuông chiều, được bao bọc từ nhỏ như nó, một đứa luôn tin vào mọi người, luôn nghĩ rằng mọi người đều tốt, luôn nhìn cuộc đời qua đôi kính màu hồng như nó! Sao mà cuộc sống của nó lại nghiệt ngã đến như vậy chứ?
Có lẽ số phận bắt nó phải gặp anh, bắt nó quen anh, yêu anh, rồi lại bắt nó phải quên anh trong nỗi đau đớn như thế này! Có lẽ số phận bắt nó phải vấp ngã để không còn quá tin tưởng vào người khác nữa, để nó hiểu cuộc đời không đơn giản như nó nghĩ, để nó bớt dại dột, ngây ngô và sống tiếp quãng đời còn lại!
- Tình yêu trong trái tim và tâm hồn Quyền là một điều gì đó thiêng liêng và cao quý, trong sáng và ngây thơ, không vẩn đục tính toán thiệt hơn. Những người phụ nữ đến với anh đa phần hám tiền, hám của, nếu không cũng chỉ để thỏa mãn nhục dục cá nhân...
Quyền đứng thẫn thờ trên ban công. Bóng dáng Hồng vừa lướt qua cuộc đời anh như một giấc mơ mới xảy ra ngày hôm qua. Hồng là một cô gái chân chất, trong trắng. Giữa chốn phồn hoa đô hội chứa chấp bao lạc thú, vui chơi đàng điếm, Hồng nổi bật lên là một cô gái tinh khiết, thật thà. Không hiểu từ lúc nào, trái tim tưởng như chai sạn với những cơn bão tình của Quyền lại một lần nữa thật sự rung động trước bóng hình một người con gái. Quyền phải tự thú nhận với lòng mình đã yêu Hồng bằng trái tim thật thà như trái tim người con gái anh đã từng ước ao bao ngày tháng.
Quyền ngồi nhớ lại những mối tình đã qua. Người phụ nữ nào đến với anh cũng nhiệt tình và cháy bỏng như mùa hạ khát khô nắng cháy. Ruộng già mạ ngấu, Quyền chỉ biết yêu như để thỏa mãn tất cả những người phụ nữ đến với anh. Tình yêu khi đó nặng về bản năng hơn ý nghĩa đích thực của tình yêu mà trong tâm hồn Quyền luôn hướng tới và khát khao.
Những người phụ nữ đến với anh khi thì già, lúc lại trẻ, chập chờn như những bóng hình trong những đêm dài mộng mị. Có một cô gái miền Trung hơn Quyền hai tuổi, đăng tin trên mạng tìm chồng, Quyền thích thú ấn phím hộp thoại: “Miền Trung nắng cháy, nơi anh nước non ngập tràn. Em có về với anh không?”.
Cô gái miền Trung trả lời: “Em sẵn sàng về với anh. Nhưng ở ngoài đó anh không được vội vàng lấy vợ. Gái Hà Nội vừa khéo vừa đảm. Nhưng chưa biết chừng dai sức như em. Nếu em về nhà anh, cho dù mẹ anh có khó tính đến mấy, em cũng chiều. Em cam phận làm con sen người ở trong nhà để được gần anh”.
Quyền khoái chí lắm cười khà khà rồi ấn tiếp phím hộp thoại: “Em không ra Hà Nội ngay với anh là anh lấy vợ Hà Nội đó. Anh đang muốn cưới vợ lắm rồi. Nhà anh lắm của nhiều tiền. Nếu lấy em về nhà anh để làm vợ, mẹ anh trông đanh đá dữ dằn thế nhưng lại rất hiền, rất chiều con dâu. Nếu chính thức đăng ký với em, mẹ anh sẽ thuê ôsin hầu hạ dạ vâng, em chỉ việc ăn với đẻ”.
Cô gái miền Trung trả lời: “Thế thì anh cứ chờ em. Rồi em sẽ ra Hà Nội với anh”.
Đúng như lời hẹn ước, vào một buổi tối mùa đông, cô gái miền Trung theo chuyến tàu đêm tới ga Hàng Cỏ. Quyền hăm hở ra đón bạn miền Trung. Hai người thuê một phòng trong khách sạn Đồng Lợi.
Quyền có thói quen tắt đèn tối mịt khi quan hệ cùng bạn gái. Cẩn thận hơn, anh còn lấy một chiếc khăn mặt che kín mặt mình như thể người chết đến với tình yêu. Đơn giản anh không muốn đánh mất đi thứ cao quý nhất của đời người đàn ông. Và cũng đơn giản bởi quá nhiều phụ nữ đến với anh nên sau mỗi lần quan hệ, anh muốn dùng tấm khăn đó lau kỹ khuôn mặt mình như để gột rửa tất cả những người phụ nữ đã yêu anh điên cuồng không biết nghĩ suy.
Tình yêu trong trái tim và tâm hồn Quyền là một điều gì đó thiêng liêng và cao quý, trong sáng và ngây thơ, không vẩn đục tính toán thiệt hơn. Những người phụ nữ đến với anh đa phần hám tiền, hám của, nếu không cũng chỉ để thỏa mãn nhục dục cá nhân. Chính vì thế sau mỗi lần quan hệ, trao nụ hôn nồng cháy để thỏa mãn nhu cầu của một người phụ nữ, Quyền có thói quen khạc nhổ vào lavabô phòng khách sạn. Anh ghê tởm nụ hôn của phụ nữ, anh ghê tởm cái con đàn bà vừa quan hệ với anh.
Khạc nhổ chán chê xong, Quyền lại dùng nước súc miệng loại Doublemint để súc thật sạch hơi hướng của người phụ nữ vừa cùng anh quan hệ, sau đó ăn mặc thật đẹp, xịt thêm nước hoa thoang thoảng, giầy da bóng lộn, áo quần bảnh bao, đèo người phụ nữ vừa cùng anh quan hệ ra siêu thị. Ở đó có rất nhiều người, anh muốn người phụ nữ vừa quan hệ với anh đi tìm tình yêu khác. Và bản thân anh cũng muốn tới chốn đông người để tìm tình yêu trong trắng, ngây thơ.
Nhưng cái đêm tại khách sạn Đồng Lợi đã cho anh một bài học cay đắng. Cô gái miền Trung tự nguyện cởi bỏ tất cả những gì cao quý nhất của người con gái để đến với anh. Hai người không một mảnh vải che thân lăn lộn trên tấm ga trải giường trắng muốt.
Xong việc, Quyền thỏa mãn nằm ngáy o o. Đến khi mở mắt ra thì trời đã sáng bạch. Cô gái miền Trung không còn ở đó nữa. Quyền láng máng nhớ lại những gì trong đêm. Hình như có một cái gì vướng mắc. Không như mọi lần quan hệ với những con đàn bà đàng điếm ăn chơi mà Quyền vẫn gặp. Anh ghé mắt nhìn xuống tấm ga trải giường. Một vệt máu đỏ tươi hồng.
Quyền hốt hoảng chạy ra máy tính mở hộp thoại: “Em đấy à? Sao em vội vã bỏ anh mà đi”. Hộp thoại phía bên kia trả lời: “Hà Nội đã cho em một kỷ niệm đáng nhớ. Suốt đời suốt kiếp này em không bao giờ quên Hà Nội. Anh ở lại, em về với mẹ cha”.
Quyền buồn lắm. Về nhà ngồi thu lu ngoài vỉa hè bấm máy di động nhắn tin. Mẹ Quyền bảo: “Có tiếc cũng chẳng được. Nó bỏ mày đi rồi. Mau mau lấy vợ cho mẹ nhờ. Lấy một cô gái Hà Nội gần cửa gần nhà mẹ còn bế con cho. Sức trai như mày có bỏ bố, bỏ mẹ vào tận miền Trung làm rể không? Xem trên mạng di động có con bé Hà Nội nào được được thì lấy về làm vợ”. Quyền nghĩ thương mẹ, nghe theo lời mẹ, nhưng trái tim vẫn hướng về miền Trung.
Vào một đêm đông thanh vắng, tiếng máy di động của Quyền tít tít tín hiệu nhắn tin: “Em ở phố trên cách nhà anh vài bước. Chúng ta gặp nhau nhé”.
Tối thứ bảy sau đó, Quyền phóng xe như bay theo tiếng gọi nhắn tin. Đúng là một cô gái Hà Nội đẹp như mộng ước. Chắc là mẹ ưng ý lắm đây. Quyền rủ cô gái ngồi sau xe máy anh đèo về nhà. Cô gái ưng ý ngay. Về tới nhà, mẹ Quyền bảo: “Con bé hình thức được. Nhưng phải xem tính cách nó ra sao.
“Quyền bắt đầu để ý xem cô gái Hà Nội mới quen thích gì và không thích những gì. Quyền đến tận nhà đón người yêu mới. Sau hồi chuông bấm là một khuôn mặt phụ nữ phúc hậu ló ra: “Cháu là Quyền có phải không? Mai nhà bác đang ở trong nhà. Hai đứa vào nhà nói chuyện đi. Bác ra chợ một lát rồi về ngay”. Quyền vâng dạ dắt xe vào trong nhà, ngồi bên Mai trên bộ xa lông êm ái trong phòng khách, Quyền gãi đầu gãi tai: “Lại một thứ bẩy nữa đến rồi. Anh quen em đã hai tuần rồi. Hôm nay em có muốn đi đâu chơi không anh đèo đi”. Mai nở nụ cười xinh đẹp quyến rũ: “Đi siêu thị”.
Quyền tưởng trời rung đất lở dưới chân. Sáng nay mẹ dúi vào tay anh có mười nghìn đồng ăn sáng. Nhưng cô gái Hà Nội xinh đẹp đã chẳng ngại ngần: “Cứ đi đi. Em bao. Tối qua vừa đi làm gia sư được một món”. Thấy hay hay, Quyền theo chân Mai đến siêu thị. Mai mua rất nhiều thứ. Toàn đồ đắt tiền. Cả một chai rượu Mactini “kỷ niệm ngày mới quen nhau”. Mai chọn một bộ váy đắt tiền thay cho bộ đầm mầu tối cô thường hay mặc. “Em muốn thật đẹp trong ngày quen anh”.

Về tới nhà, mẹ Mai vẫn chưa đi chợ về. Chỉ có hai người, Mai ăn mặc thật đẹp, bật nhạc nhẹ và uống rượu như nước lã. Vừa uống rượu Mai vừa nghêu ngao hát một bài ca cũ rích. Thấy hay hay Quyền ngồi nán lại nghe. Mai vừa hát vừa uống rượu vừa chuẩn bị bữa ăn tối và mời Quyền ở lại. Nhưng Quyền cáo bận lui về nhà hỏi mẹ. Mẹ Quyền bảo: “Nó ăn chơi thế nhưng kiếm được ra tiền. Quan trọng là tính cách. Thế tính cách nó ra sao?” Quyền cười xòa: “Thay đổi như thời tiết. Không biết thế nào mà chiều”. Mẹ Quyền cười bảo: “Như thế càng hay. Loại con gái tính tình không ổn định càng dễ điều khiển. Sau này cưới nhau rồi mày thích nó làm chồng hay mày làm chồng”. Quyền một hai nghe theo lời mẹ. Đám cưới rình rang tổ chức to nhất khu phố lớn.
Có cả những nhân vật quan trọng và nổi tiếng tới dự. Quyền tươi như hoa bên cô dâu ngơ ngẩn thật thà, không biết sẽ phải làm gì trong ngày cưới. Đêm tân hôn Quyền đau đớn nhận ra Mai không còn trong trắng. Quá đau đớn, Quyền đi rêu rao khắp bàn dân thiên hạ: “Cái con ngơ ngẩn giả ngây giả ngô ấy nó lừa tôi. Nó có đến mấy đời chồng rồi mà cứ giả như còn trinh trắng ngây thơ. Quan hệ với hàng trăm thằng rách toang rách toác ra cả rồi mà đêm tân hôn còn giả bộ kêu đau như còn trinh trắng!”
Đúng lúc đó di động của Quyền tít tít hồi tin nhắn: “Là em. Miền Trung đây. Em có thai với anh rồi”. Quyền như muốn vứt bỏ tất cả để bay thật nhanh vào miền Trung. Nhưng mẹ Quyền ngăn lại: “Đã cưới nhau rồi, chính thức đăng ký kết hôn rồi, không thể để mặc con người ta. Như thế không phải là đàn ông. Phải sống có trách nhiệm. Gái trinh đâu chỉ có ở miền Trung. Ở Hà Nội cũng đầy ra đấy.” Quyền nghe theo lời mẹ. Nhưng kể từ đó có một Quyền khác hẳn xuất hiện trong gia đình. Chán đời, rượu chè bê tha, đối xử bạo lực vũ phu với vợ con, không còn thiết tha gì với hạnh phúc gia đình. Đúng lúc đó Hồng bước vào cuộc đời Quyền như bà tiên trong câu chuyện cổ tích.
Hồng đến bên Quyền an ủi vỗ về: “Em rất hiểu lòng anh. Cuộc sống gia đình đối với anh là một địa ngục. Anh muốn thoát ra nhưng không vượt khỏi vòng luân lý”. Quyền quỳ lạy dưới chân Hồng: “Cả cuộc đời anh mới tìm ra em. Đến bây giờ anh mới biết em là người con gái anh yêu nhất cuộc đời mình. Nhưng anh đã có vợ con rồi. Em có đồng ý làm vợ anh không?” Hồng mỉm cười duyên dáng: “Giống như bao người phụ nữ khác ở trên đời, em khát khao có một gia đình hạnh phúc, một bóng dáng người đàn ông trong nhà và một bờ vai để nương tựa. Anh có vợ con rồi em vẫn rất yêu anh. Nhưng nếu anh không thoát ra được khỏi vòng luân lý thì chúng ta sẽ là bạn của nhau. Làm bạn suốt cả cuộc đời”. Trong những đêm hoang lạnh nằm bên Mai, đầu óc Quyền không lúc nào nguôi nghĩ về người con gái mang tên Hồng. Có những lúc anh chỉ muốn thét lên: "Hồng ơi! Anh muốn có em!”.
- Nhưng rồi đêm đến, khi mà căn phòng nhỏ nhắn không thể ngăn cách được ham muốn của tôi và chị thì chúng tôi lại lao vào nhau, quên mất mình là em chồng, chị dâu…
Từng đêm tôi luôn sống trong cảm giác dằn vặt, khổ sở. Nửa muốn vồ vập lấy chị, nửa lại nơm nớp lo sợ anh trai biết được. Tôi đang trong tình trạng khủng hoảng, chán chường vì chính bản thân mình lỡ lao dốc xuống cuộc chung đụng tình cảm không lối thoát.
Dạo trước, tôi trượt đại học, chỉ nằm ở nhà. Gia đình tôi, ai cũng thất vọng và buồn lắm. Vốn lâu nay tôi ít nói, trầm lặng, giờ đây tôi càng sống khép kín hơn. Chị dâu về nhà động viên tôi đi học một trường trung cấp, nếu sang năm muốn thì ôn thi lại. Ai cũng yên tâm khi tôi nghe theo lời chị lên Hà Nội học tập và ôn thi tiếp.
Tôi theo chị lên Hà Nội. Chị rất quý tôi, tôi phải công nhận là như thế. Hiếm có bà chị dâu nào lại quan tâm và chăm sóc em chồng được như chị. Chị nấu cơm, hai chị em cùng ăn. Hầu như tôi chả phải lo gì cả bởi đã có chị chu tất mọi việc. Ngoài việc học ra thì tôi không phải mó tay vào việc gì cả.
Tính tôi vốn nhút nhát nên đôi khi cũng ngại ngùng mỗi khi trò chuyện với chị. Dù chị rất cởi mở nhưng dù sao tôi vẫn là thằng con trai, suốt ngày chị phải lo giặt giũ, cơm nước, rồi còn việc đưa đón tôi đi học nên cũng khá bận rộn và vất vả.
Anh chị tôi cưới nhau mới chưa đầy hai năm và vì chưa đủ tiền mua nhà nên hai người thuê một ngôi nhà trên Hà Nội để ở. Anh trai tôi là bộ đội chuyên nghiệp nên đi suốt, chỉ có chủ nhật mới được về với vợ. Những đêm anh về, anh chị ngủ với nhau trên chiếc giường đôi, còn tôi ngủ riêng ra một chiếc giường khác kê sát tường, cách nhau chỉ bằng một cái rèm ri đô mỏng tang.
Hai người tình tứ với nhau rất tự nhiên, đôi khi làm tôi ngượng ngùng không tài nào chợp mắt được. Những tiếng rên rỉ ấy trong đêm cứ ám ảnh tôi. Căn phòng chỉ có chục mét vuông ấy thực sự chật chội, bó hẹp. Sự có mặt của tôi chả khác nào người thừa trong căn nhà bé nhỏ này!
Có hôm nửa đêm tỉnh giấc, tôi vô tình nhìn thấy anh chị đang trong tư thế adam và eva. Thú thực là bằng này tuổi đầu, đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy cơ thể đàn bà. Không hiểu sao càng ngượng, càng ngại, càng xấu hổ thì tôi lại càng tò mò hơn. Tôi cố gắng ngóc đầu lên để nhìn và thích thú lắm.
Anh về rồi sáng thứ hai, anh lại phải lên đơn vị, chỉ còn lại hai chị em ở nhà. Trong căn phòng nhỏ, không có anh mà tôi còn thấy chật hẹp hơn. Tôi không biết nói chuyện với ai, còn tôi với chị, mối quan hệ em chồng - chị dâu nên cũng luôn có khoảng cách. Hình như chị cũng biết điều đó, tôi càng giữ ý thì chị càng vồn vã hơn.
Tôi biết nhờ có chị nên mình cũng đã bớt bỡ ngỡ. Nhưng thú thực là những khi anh trai về, rồi anh chị lại ân ái, mà khoảng không gian chật chội khiến tôi rất khó chịu. Lúc nào tôi cũng nghĩ đến chuyện ấy, những cảnh anh chị làm tình với nhau. Nhiều khi học trên lớp mà tôi còn nghĩ ngợi nên không tập trung vào bài vở được.
Ngại quá nên tôi quyết định xin chị ra ngoài trọ với bạn, tự đi học bằng xe bus và ra ăn quán để khỏi làm phiền chị. Nhưng chị nhất quyết không chịu. Chị gọi điện về quê cho bố mẹ để tác động tôi, khuyên tôi nên ở lại. Chị còn nói sợ tôi khổ. Rồi tôi ra ngoài sẽ dễ nhiễm thói hư tật xấu của chúng bạn.
Lời của chị dâu nói luôn có lý, vả lại bố mẹ tôi cũng chỉ yên tâm khi tôi ở cùng chị thôi. Thế nên tôi không thể nào làm khác được ngoài việc nghe lời, tiếp tục ở cùng phòng với chị thêm một thời gian nữa cho quen với môi trường sống xa nhà, mọi thứ đều lạ lẫm và nhiều cạm bẫy.
Nhưng cái khó nhất là những lúc nhìn chị mặc áo hai dây, váy ngắn hay quần đùi làm tôi đỏ cả mặt. Ngồi ăn cơm, chị cứ gặp thức ăn cho tôi, chăm sóc tôi chả khác nào một đứa trẻ. Tôi mới hơi mệt một chút thôi là chị bắt tôi nằm xuống giường để chị bắt gió, rồi chị lo lắng chạy đi mua thuốc cho tôi uống.
Từng cử chỉ của chị ân cần như một người mẹ, một người vợ vậy. Hình như những điều đó không còn là của chị dâu dành cho em chồng nữa. Tôi để ý đến những ánh mắt của chị dành cho mình có hơi khác, nhất là những khi không có anh trai tôi bên cạnh. Đã nhiều lần tôi phải quay mặt đi và lẩn tránh những cái nhìn ấy.
Bình thường ở nhà chị cũng dùng nước hoa. Cái mùi thơm dìu dịu trên cơ thể chị làm tôi run rẩy, ngây ngất. Ban đầu tôi còn ngại khi chị bước chân từ nhà tắm ra mà chỉ quấn một cái khăn, nhưng nhìn nhiều rồi cũng quen, thành ra tôi đâm ra thích thú. 
Khi hai chị em cùng ngồi xem ti vi, không biết là vô tình hay cố ý mà chị đều để lộ bộ ngực căng tròn để tôi trông thấy. Thời gian này trời lạnh hơn, chị “tâm lý” lấy cái chăn ra đắp cho cả hai chị em ngồi xem phim cho ấm. Tôi biết đôi bàn chân của chị đã đụng vào người tôi khiêu khích. Tôi có cảm giác lúc ấy chị đang chờ đợi tôi, đang thèm muốn một cái gì đó.
Chị tạo ra những va chạm nhẹ giữa ngực chị vào tôi khiến người tôi nóng ran. Nhiều lúc chị vô tình cầm tay tôi rồi vội thả ra và cười xòa. Chị ngồi sát vào tôi hơn. Người tôi run rẩy, mặt đỏ bừng. Chị phì cười: “Em chồng ngây thơ quá, hay để chị dạy cho em mấy bài để mai mốt em đi tán gái cho quen đi, chứ cứ kiểu này thì ế vợ mất thôi”. Tôi chưa hiểu hết lời chị nói và cũng không biết chị sẽ dạy tôi những gì thì chị đã ôm lấy tôi, rất vội vàng: “Dũng, em hãy quên chúng ta là ai đi, cho chị một lần, được không?”
Không thể cưỡng được những cảm giác miên man ấy, tôi thinh thích lạ thường. Không còn cái khoảng cách chị em nữa, tôi cũng ghì chặt lấy chị và hôn vồ vập. Khi ấy tôi như quên hết mọi thứ, còn lại trong tôi chỉ còn lại cơ thể chị và ham muốn đàn ông của mình.
Đêm ấy và cả những đêm sau nữa, tôi và chị đã làm “chuyện vợ chồng” với nhau. Thật xấu hổ khi tôi phải nói rằng tôi rất mong cho trời mau tối, để tôi được trong vòng tay chị. Tôi run rẩy đón nụ hôn và những cái mơn trớn của chị. Tôi biết mình đã sai nhưng càng thấy sai thì tôi lại càng lao vào. Để từ bỏ một thói quen thật khó.
Có nằm mơ tôi cũng không nghĩ là mình có thể làm chuyện ấy với chị, bởi chị là chị dâu của tôi. Nhưng rồi giống như một thứ men say, chị đã hút hồn tôi mất rồi...
Tôi ngất ngây và cứ lặp lại thói quen ấy với chị không chỉ một lần, hai lần. Có những lúc tôi tự vấn lương tâm, làm như vậy có đáng hay không? Tôi rất áy náy, nói đúng hơn là rất xấu hổ với anh trai. Nhưng rồi khi đêm đến, khi mà căn phòng nhỏ nhắn không thể ngăn cách được ham muốn của tôi và chị thì chúng tôi lại lao vào nhau, quên mất mình là em chồng, chị dâu.
Cứ như vậy, thời gian trôi đi, mỗi lần anh về là tôi lại phải “xa” chị và “nhường” chị cho anh. Tôi lại phải tận mắt chứng kiến cái cảnh hai người họ say đắm bên nhau. Mỗi lần ngước mắt lên là lòng tôi lại quặn thắt. Tôi thấy rất có lỗi với anh trai mình.
Nhưng những khi anh đi rồi thì chị lại kéo tôi sang ngủ cùng. Thành ra căn nhà nhỏ ấy không còn là tổ ấm riêng của anh chị nữa mà là nơi tình tự của tôi và chị. Cái giường hạnh phúc của anh chị cũng là cái chốn để chị có lỗi với chồng, còn tôi có lỗi với anh trai.
Khi vắng anh, tôi và chị rất thoải mái với nhau, có lúc tôi đang ngồi học bài, chị vẫn lại gần và ôm lấy tôi từ phía sau. Có thể nói là chúng tôi đã trở nên là tình nhân từ lúc nào cũng không biết nữa! Tôi không còn từ chối những cử chỉ âu yếm của chị... Và cứ như vậy tôi đã không biết dừng lại!

Tôi rất sợ nếu có một ngày chuyện này vỡ lỡ thì tôi biết ăn nói làm sao? Anh mà phát hiện ra thì tình cảm của anh chị sẽ khó giữ được. Dù sao thì hai anh chị cũng từng yêu nhau tới 6 năm trời mới đi đến đám cưới. Giờ đây không phải ai khác mà chính là tôi, đang nhẫn tâm phá vỡ hạnh phúc của anh trai mình.
Đã có nhiều lần tôi cố gắng đấu tranh tư tưởng để từ bỏ những cuộc ân ái với chị dâu nhưng rồi tôi đã không thắng được những ham muốn của bản thân. Có lúc tôi lẩm nhẩm “đêm nay sẽ không như thế nữa” nhưng rồi mọi chuyện lại không như tôi nghĩ, tôi vẫn lặp lại những đêm chăn gối nồng cháy với chị.
Tôi đã quen với mùi cơ thể chị. Mỗi ngày không được ôm chị ngủ là tôi không tài nào chịu được. Nhất là dạo này anh về thường xuyên hơn. Ngày trước thì mỗi tháng chỉ chừng hai đến ba lần anh về, còn một tháng nay, anh xin nghỉ phép nhiều lắm. Tôi “đoán già đoán non” có lẽ nào anh đã lờ mờ biết được điều gì đó không bình thường giữa tôi và chị? Đó là suy đoán của tôi thôi. Những khi ấy, tôi thường hay đảo mắt nhìn trộm anh chị theo thói quen và thầm trách: “Mình sai rồi, họ là vợ chồng”.
Cả mấy tháng nay tôi luôn sống trong cảm giác tội lỗi và lo lắng tột độ. Cứ tiếp tục thế này chắc tôi không chịu nổi mất! Dù rất muốn nhưng tôi vẫn không thể từ bỏ mong muốn có được chị, tôi không thể từ chối chị được nữa...
- Em đã ngoại tình, em đánh mất mình với người đàn ông ấy, đánh mất sự trong trắng mà chẳng hề nuối tiếc.
Có lẽ trong gia đình, em là người nhạy cảm nhất và cho đến khi đi học cũng vậy! Em lớn lên không được sung sướng như những người bạn cùng trang lứa nhưng cũng không đến nỗi quá chật vật bởi em có một người mẹ biết lo toan tất cả mọi việc kể từ khi bố bị bắt. Khi em lớn, em mới biết là bố bị đi tù nhưng em không tự ti và cũng chẳng sợ bất kì lời chế diễu nào của bạn bè. Cứ như vậy, em lớn lên bình dị, không quá thông minh, không tài giỏi, không có nhan sắc mặn mà và những điều đó cũng chẳng làm em phải bận tâm... Em chỉ khao khát một điều mà chưa bao giờ nhận thức được rõ ràng đấy là gì?
Đến giờ thì em lờ mờ hiểu ra đấy chính là tình thương và sự quan tâm chăm sóc của cha mẹ nhưng em không bao giờ oán trách bố mẹ cả! Bố đi tù thì chẳng thể quan tâm đến em được, mẹ phải gánh vác cả cái gia đình đến phát bệnh thì cái chế độ hà khắc mà mẹ bắt mấy chị em phải theo cũng chẳng có gì lạ. Bên ngoài cái vỏ bọc gai góc của mình thực sự là một cái gì đó dễ vỡ đến vô cùng. Và có lẽ nó đã bị đổ vỡ quá nhiều lần nên giờ đây, nó không thể đổ vỡ thêm một lần nào nữa!
Mối tình đầu của em thật là tệ, tệ hơn là chính em phải nói ra điều ấy! Em đã phải vật lộn mất một năm trời để quên đi, để không tự hủy hoại chính bản thân mình. Khi đó, chẳng hiểu thế nào mà em lại yêu nhầm một người đàn ông đã có vợ. Nhưng có lẽ, do có một gia đình như thế nên em cảm thấy anh ta ngoài việc giống một người để yêu còn giống một người cha, một người cha để con gái nũng nụi, để làm chỗ dựa. Nhưng em biết làm sao bây giờ? Khi ở bên người ấy chẳng khác gì trước mặt là vực thẳm và sau lưng là sa mạc xa tít tắp...
Em làm lại từ đầu, cũng không mất nhiều thời gian lắm. Một năm sau em bắt đầu tìm kiếm cho mình một người con trai mới để yêu và người ấy có lẽ là người con trai tử tế nhất trong cuộc đời em. Nhưng anh ấy cũng là một kẻ thiếu thốn tình thương, tình yêu từ gia đình. Anh ấy chỉ có thể nhận mà chẳng biết cho đi như thế nào. Đối với anh ấy, em vừa yêu cũng lại vừa thương, có lẽ em nhìn thấy em trong còn người anh ấy!
Ngày tháng cứ thế trôi đi và có thể em sẽ kết thực sự bi thương của mình và bắt đầu một cuộc sống giản dị, thế nhưng em lại không cam chịu một cuộc sống như thế. Em thật ngốc, thật khờ dại thì đúng hơn... mà cũng chẳng phải vì em đã nhạt nhòa cảm xúc rồi! Hai người giống nhau thì có thể yêu nhau được hay không? Và em đã ngoại tình, em đánh mất mình với người đó, đánh mất sự trong trắng mà chẳng hề nuối tiếc. Em biết người ta không yêu em, em cũng không yêu anh ta, chẳng qua là vì những cảm giác mới lạ... Em vẫn tiếp tục với cuộc sống tẻ nhạt như thế! Và rồi, em rời xa người đàn ông ấy, trong khi đó, em vẫn đóng vai của một cô gái ngoan hiền bên người yêu của mình! Anh ấy không thể nào biết được sự thật đó.

Em muốn chia tay nhưng em lại thương anh ấy hay nói đúng hơn, em thương chính bản thân mình! Chỉ có sự chia tay mới khiến cho anh ấy có cuộc sống tốt hơn! Còn nếu như em cứ tiếp tục như thế này thì sớm muộn gì, em cũng phản bội người ấy!
Tại sao em hư hỏng như vậy? Em cũng không biết nữa... Những đêm không ngủ được, em cứ một mình khóc ướt đẫm cả chiếc gối mà chẳng biết vì sao lại như vậy! Em đã làm thì em phải nhận tất cả mọi tội lỗi chứ? Tại sao em lại cần sự thương hại của người khác? Em phải làm sao để thoát khỏi cái thực tại này đây?
- “Làm tình nhân sướng hơn làm vợ”, quan điểm này có vẻ như đang được nhiều cô gái áp dụng trong cuộc sống... 
Họp lớp sau 10 năm ra trường, bạn bè cứ tấm tắc khen Quỳnh Như trẻ đẹp, tươi tắn như thời sinh viên. Mà Như trẻ thật! Da trắng hồng, môi căng mọng, vóc dáng thon thả, mắt lung linh như cười.
Trong khi mấy cô bạn đầy vẻ mệt mỏi, nếp nhăn hằn sâu khóe mắt, tay bồng tay bế; vừa chuyện trò vừa nhấp nhổm trông chừng đám trẻ đang chạy nhảy lung tung, thì Như ung dung tung tẩy. Quỳnh Như “bật mí” bí quyết của mình: đừng dại đèo bòng chồng con, cứ nhởn nhơ làm người tình, tha hồ được yêu chiều, không trẻ mới lạ!
Thời sinh viên, cô hoa khôi lớp Văn ấy đã khiến nhiều các chàng trai cùng khóa, cùng trường nuối tiếc khi ngày ngày đi học trên chiếc xe bóng loáng của một đại gia. Quỳnh Như không chỉ đẹp mà còn rất có duyên và biết cách ăn mặc làm tôn lên vẻ duyên dáng, hấp dẫn của mình. Chính vì thế, quanh Như luôn có hàng tá chàng nhà giàu theo đuổi. Cô thay người yêu như thay áo, chàng nào có diễm phúc được Như để mắt đều cung phụng nàng hết mực.
Ra trường, phụ trách truyền thông cho một công ty liên doanh nước ngoài, Quỳnh Như càng có nhiều cơ hội giao tiếp để chọn lựa người yêu. Với “kinh nghiệm tình trường”, Như “chốt” lại quan điểm sống của mình: chẳng dại lấy chồng, làm người tình vừa tự do, vừa được chiều chuộng, vừa không phải bận rộn bởi những việc không tên của một gia đình với đám trẻ con thò lò mũi xanh và ông chồng khó chịu.
Cùng quan điểm với Quỳnh Như, nhưng Lan Hương, cô kế toán có nhan sắc khá mặn mà của một công ty trang trí nội thất lại chấp nhận cuộc sống “già nhân ngãi, non vợ chồng” với một người đàn ông đã có gia đình. Cô không ghen tuông, không đòi hỏi anh ta phải ly dị vợ, chỉ đặt điều kiện: buổi tối chị ta “giữ” anh, còn ban ngày, cô “toàn quyền sử dụng”.
Chỉ mới 31 tuổi, nhưng Hương đã gắn với anh ta 9 năm trời và cô hạnh phúc với điều đó. Hương cho rằng: cố giành anh ta để làm gì, vướng vào hôn nhân là bị cột vào đám bòng bong của bao thứ rối rắm cơm áo gạo tiền. Làm tình nhân, tha hồ nhõng nghẽo, eo xèo, muốn gì người tình cũng đáp ứng. Mối quan hệ của họ luôn khắng khít vì “không bao giờ thấy đủ khi chẳng ràng buộc nhau, điều khiến người ta mau chán”. Bạn bè hỏi: chẳng lẽ cứ sống như vậy, không con cái, chồng chẳng ra chồng, rồi sau này sẽ thế nào? Hương cười: “Đến đâu hay đó, lo gì!”.
“Làm tình nhân sướng hơn làm vợ”, quan điểm này có vẻ như đang được nhiều cô gái áp dụng trong cuộc sống. Có tri thức, năng động, trẻ trung và độc lập, nhiều cô ngán ngại việc lấy chồng, cũng đồng nghĩa với việc chuốc lấy những lo toan gánh nặng gia đình, mất cơ hội thăng tiến nghề nghiệp, mau già, mau xấu xí và dễ bẳn tính. Trong khi đó, làm tình nhân, các cô vẫn giữ được sự tự do, lại được chiều chuộng như bà hoàng.

"Yêu thôi chứ đừng cưới" - Hùng Minh và Ngọc Mẫn đã thống nhất như vậy ngay khi họ vừa “bắt đèn” nhau. Có công việc với thu nhập khá cao, thường xuyên đi công tác nước ngoài, cơ hội thăng tiến luôn mở ra trước mắt, cả hai nghĩ rằng hôn nhân sẽ tước đi của họ tất cả. Vì vậy, mặc cho gia đình hai bên thúc giục, Minh và Mẫn chỉ cười cho qua chuyện. “Lâu lâu gặp nhau, chúng tôi thấy mọi chuyện đều mới mẻ, có bao nhiêu điều để nói với nhau, chiều chuộng nhau và ai cũng cố làm cho người kia hài lòng về mình. Tất nhiên, lúc nào tôi cũng là người chiều cô ấy hơn, nhưng đó là “phẩm chất đàn ông” mà. Điều quan trọng là ai cũng giữ được tự do của riêng mình”, Hùng Minh nói. Mẫn khẳng định: “Nếu Minh chán, tôi cũng không giữ anh ấy. Ai cũng có quyền đi tìm tình yêu của mình, tôi cũng vậy, “trói” mà không “cột” – đó là bí quyết để làm người tình”.
Làm người tình, người ta không có cơ hội thấy hết mặt xấu của người kia, do không thường xuyên ở bên nhau, vì thế người này luôn “hấp dẫn” trong mắt người kia, sức hút về nhau luôn mãnh liệt. Luôn tỏ ra dễ thương; yếu đuối, cần sự che chở; không bao giờ đòi hỏi người tình phải dành hết thời gian cho mình; không hạch hỏi anh ta làm gì, đi đâu, với ai, các cô tình nhân nhỏ bé có sức mạnh “ghê gớm” để cột chân những người đàn ông của mình.
Dành cho hôn nhân cái nhìn tiêu cực, phải chăng những cặp tình nhân đã biến tình yêu và hôn nhân thành hai phạm trù tách biệt, không thể đồng hành?
- Tôi bất ngờ trước những tấm ảnh của tôi và anh đang trong tư thế làm tình không một mảnh vải che thân. Ngoài ra còn một cảnh quay lén những phút giây mặn nồng của chúng tôi cũng nóng bỏng không kém.
Tôi và anh yêu nhau từ hồi còn học cấp 3. Gia đình anh khá giả, bố mẹ anh buôn bán bất động sản, anh lại là con một trong gia đình nên được cưng chiều hết mực. Gia đình tôi cũng bề thế không kém, mẹ tôi chỉ loanh quanh sàn chứng khoán, cổ phiếu, còn bố tôi là giám đốc ngân hàng. Hai gia đình lại quen biết nhau vì công việc làm ăn của gia đình tôi và gia đình anh luôn cần sự giúp đỡ của nhau. Có thể nói việc chúng tôi yêu nhau luôn được hai gia đình ủng hộ và vun vào. Ban đầu cả hai chúng tôi đều nghĩ là họ muốn lợi dụng mối quan hệ của chúng tôi để kết thân và tiện cho việc làm ăn. Nhưng dần dần chúng tôi cũng yêu nhau thật.
Ngày còn học chung cấp 3, bạn bè trong lớp đứa nào cũng ngưỡng mộ và ghen tị với tôi và anh, đi đâu chúng tôi cũng kè kè bên nhau như hình với bóng mà không biết chán. Ngày tốt nghiệp, cả hai đều không muốn thi Đại học mà quyết định đi du học. Tất nhiên với điều kiện và hoàn cảnh hiện tại thì việc chúng tôi đi nước ngoài học là một việc chẳng có gì khó khăn, ngược lại bố mẹ hai bên đều đồng tình chấp thuận.
Sống ở bên Mỹ được 3 năm, chúng tôi đã càng ngày càng gắn bó nhau hơn. Lối sống và cách suy nghĩ của những thanh niên như chúng tôi bây giờ rất thoáng, đặc biệt trong một môi trường cởi mở và hòa nhập như ở nơi này thì chúng tôi lại càng sống thoáng hơn. Tôi đã không ngần ngại trao cho anh tất cả những gì quý giá nhất của mình. Vì tôi cũng nghĩ rằng, tình yêu sẽ càng đẹp hơn khi có tình dục, hơn nữa tôi và anh chắc chắn cũng sẽ cưới nhau trong một ngày không xa nên tôi chẳng ngần ngại mà từ chối bất cứ một yêu cầu nào của anh.
Hết khóa học ở nước ngoài, chúng tôi trở về nước và làm việc cho công ty của bố tôi. Con đường công danh luôn rộng mở với những người có địa vị như chúng tôi. Chẳng có bất kì một chướng ngại vật hay khó khăn gì có thể ngăn cản được. Chúng tôi vẫn xoắn xuýt bên nhau. Tôi thực sự cảm thấy hạnh phúc trong vòng tay của anh, trong hoàn cảnh mà tôi đang sống. Nó cứ như một giấc mơ toàn màu hồng mà bao nhiêu người khao khát có được.
Nhưng dường như hạnh phúc không mỉm cười với ai quá lâu. Trong ngày lễ đính hôn của chúng tôi, anh đã bất ngờ công khai tình cảm của mình với một cô gái khác khiến tôi thực sự ngỡ ngàng. Tôi hoàn toàn bị bất ngờ và thực sự là rất sốc khi nghe anh nói như vậy. Cô gái đó cũng là con của một tập đoàn kinh doanh lớn. Và tôi đã hiểu... tôi đã khóc rất nhiều. Mấy ngày sau đó tôi đã không còn thiết ăn uống hay ra khỏi nhà. Tôi thấy nhục nhã và ê chề quá. Làm sao tôi có thể đối diện với mọi người trong hoàn cảnh như thế này được. Bố mẹ tôi vì quá thương con gái mình nên cũng quyết định cắt đứt mối quan hệ với gia đình anh. Tôi xin nghỉ việc và đi du lịch nước ngoài.
Thực sự là rất khó khăn để có thể dễ dàng quên được tất cả mọi chuyện. Tôi chẳng biết cuộc sống sau này của tôi sẽ ra sao nữa? Con người tôi, trái tim tôi và cả sự trong trắng của tôi đều đã thuộc về anh. Tôi đã nhận ra bộ mặt thật của con người anh! Yêu tôi chỉ là cái cớ để công việc làm ăn của gia đình anh thêm thuận lợi. Thậm chí ngay sau cái ngày kinh khủng đó anh cũng không thèm liên lạc với tôi dù chỉ một lời hỏi thăm. Sau một thời gian đi du lịch và sống ẩn cư ở nước ngoài tôi đã trở về. Tâm trạng của tôi bây giờ đã khá hơn và có lẽ cũng đủ tự tin để bắt đầu một cuộc sống mới.

Bất ngờ vào một ngày tôi nhận được một email từ anh. Anh muốn gặp tôi. Tôi cảm thấy hoang mang nhưng cũng muốn gặp xem thế nào. Anh nói gia đình anh đã phá sản vì vay nợ ngân hàng quá nhiều, anh muốn tôi giúp đỡ.
- Thật nực cười, anh đã lừa dối tôi để đi theo một người con gái khác có địa vị hơn tôi, để bây giờ anh lại quay lại để cầu xin sự giúp đỡ của tôi ư?
- Cô không dễ dàng thoát khỏi tôi đâu. Cô nhìn xem đây là cái gì?
- Vừa nói anh ta vừa quay màn hình laptop về phía tôi. Tôi bất ngờ trước những tấm ảnh của tôi và anh đang trong tư thế làm tình không một mảnh vải che thân. Ngoài ra còn một cảnh quay lén những phút giây mặn nồng của chúng tôi cũng nóng bỏng không kém.
- Nếu cô không đồng ý với đề nghị của tôi thì tất cả những bức ảnh này sẽ được tung lên mạng. Hãy thử nghĩ xem mọi người sẽ nghĩ gì về cô?
- Anh thật bỉ ổi!
- Bây giờ biết vẫn chưa muộn đâu em yêu ạ!
Tôi không còn sự lựa chọn cũng không có thời gian để suy nghĩ. Tôi đành phải chấp nhận đưa cho anh một khoản tiền không hề nhỏ để mua lại những bức ảnh. Tôi thật sự cảm thấy ghê tởm con người này hơn bao giờ hết. Mặc dù đã xóa hết dữ liệu và ảnh gốc nhưng mỗi đêm tôi lại bất ngờ tỉnh giấc vì những hình ảnh đó của mình. Nó cứ ám ảnh tôi không sao dứt ra được. Tôi thực sự đã rất mệt mỏi, không biết rồi còn chuyện gì sẽ xảy ra nữa đây.
- Chẳng còn gì nữa để mà Chi níu kéo. Trước mắt Chi là hình ảnh chị dâu mình trần trụi không một mảnh che thân với người Chi đã yêu thương. Nước mắt cứ chảy dài trên má cô. Ghen tuông, đau đớn và tủi nhục..
Từ ngày anh Hải, anh trai Chi đi nghiên cứu sinh ở nước ngoài, ngôi nhà trên con phố gần sông Hồng của anh em Chi dường như cũng trống vắng và lặng lẽ hơn! May mắn thay, Chi vẫn có Giang đến chia sớt nhưng vui buồn cũng như những khó khăn trong cuộc sống này.
Bố mẹ mất sớm, để lại căn nhà với một người anh hơn Chi chục tuổi. Anh Hải là người nuôi nấng và yêu thương Chi như một người cha. Có phải cha mẹ mất sớm hay không mà cả anh Hải lẫn Chi đều là người dễ cảm động. Mỗi lúc nghe anh trai kể về ba mẹ, Chi lại khóc nức nở như một đứa trẻ. Hai anh em cứ thế đi qua những vất vả, những toan tính bon chen của cuộc sống, để tìm cho mình những niềm hạnh phúc nho nhỏ, bình dị trong cuộc sống này!
Nhờ có chút ít vốn liếng cha mẹ để lại nên cuộc sống của hai anh em Chi cũng không đến nỗi nào! Biết cô em gái mình thích học đàn nên anh Hải tranh thủ đi gia sư để kiếm tiền cho Chi đi học. Hải chăm Chi cẩn thận, chu đáo chẳng khác gì tình thương của cha mẹ dành cho cô ngày bé cả!
Ngày Chi mới vào Đại học, anh Hải mang người yêu về giới thiệu với Chi. Chị dâu tương lai của Chi khá xinh xắn, thùy mị lại là có dáng vẻ con nhà gia giáo nên ngay lần đầu tiên gặp mặt, Chi đã rất có cảm tình với chị ấy! Không lâu sau, hai người đã quyết định tiến tới hôn nhân và một đám cưới ngọt ngào, ấm cúng đã diễn ra như dự định!
Chị dâu tương lai của Chi khá xinh xắn, thùy mị lại là có dáng vẻ con nhà gia giáo
Dù có vợ mới nhưng anh Hải cũng không hề sao nhãng chuyện chăm sóc Chi. Anh Hải hết sức quan tâm đến Chi trong từng bữa ăn, giấc ngủ. Trong thâm tâm, Chi rất hạnh phúc nhưng cô vẫn lo ngại chị dâu sẽ không vui khi anh trai quan tâm và chăm sóc cô chu đáo như vậy!
Chi gặp Giang trong một cuộc dã ngoại, Chi đã yêu Giang và quyết định trao trái tim cho chàng trai dễ mến này. Giang đã đến bên Chi lúc cô cần anh nhất. Mới yêu nhau được vài tháng nhưng Giang đã đòi Chi chuyện "chăn gối" khiến Chi hoảng hồn từ chối... nhưng Giang cũng khôn ngoan mà rằng: “anh chỉ trêu em thôi”.!
Lấy vợ sống trong êm ấm có nửa năm, anh Hải lại phải đi nghiên cứu sinh bên Mỹ. Chị dâu ở nhà một mình cùng Chi. Thấy không khí quạnh quẽ buồn bã, Chi hay rủ Giang đến chơi. Dần dà việc đến chơi nhà Chi như thói quen của Giang ngay cả khi Chi không có nhà.
Nhiều lúc Chi thấy Giang rất thân thiết với chị dâu và đôi khi còn "đong đưa" những lời bay bướm với chị dâu mình. Chi nhắc, Giang chỉ cười: “em rõ hay ghen”. Chi đành im lặng... Cô có vẻ nghi ngờ nhưng vì tình yêu, cô bỏ qua cho những lỗi nhỏ của Giang. Chi quên tất cả, quên cả những cái liếc mắt đưa tình của hắn dành cho chị dâu, quên cả sự có mặt Chi mà hai người vẫn “lả lơi” quần áo.
Mà chị dâu Chi cũng thật buồn cười. Khi có Giang đến chơi, chị ấy toàn mặc mấy bộ đồ ngủ trong suốt. Chi bực lắm nhưng cô vốn nhút nhát nên không dám nói thẳng ra... và cứ như thế, họ qua mặt Chi không biết bao nhiêu lần. Nhưng Chi chỉ đoán, suy đoán chứ không dám khẳng định vì cô không hề bắt được "chuyện đó".

Đêm nay, trong không khíNoel ấm áp, vui vẻ... Vậy mà Giang không rủ Chi đi chơi, chỉ khuyên Chi nên đi diễn văn nghệ với bạn bè. Chi im lặng đi chơi cùng với mấy cô bạn và hi vọng "xem xong văn nghệ, Giang sẽ đến đón mình...". Nhưng cuối cùng, hi vọng mãi Giang vẫn không đến...!
Chi nức nở phóng như bay về nhà. Đèn ngủ lờ mờ, ngôi nhà như rùng mình lên với bước chân cô. Ánh đèn ngủ ở phòng anh trai hắt ra... Trong căn phòng ấy, có những tiếng thở dốc, tiếng rên siết gấp gáp khiến cô sợ hãi...
Chi đi đến phòng anh trai mình, cửa vẫn không đóng... Cô ghé tay bật công tắc cho đèn sáng để xua đi nỗi sợ hãi trong mình. Và rồi,... một cảnh tượng khủng khiếp đang diễn ra trước mắt Chi...
Giang và chị dâu cô đang nằm trên chiếc giường cưới của anh trai cô, trên người cả hai đều không một mảnh vải che thân... Họ đã làm cái điều xấu xa đó, cả hai đã lừa dối Chi và anh trai cô, họ đã cướp đi tất cả hạnh phúc của hai anh em cô...
Chi khóc, đau và nghẹn đắng. Chị lạnh lùng: "Hãy đứng dậy mặc quần áo và cút khỏi ngôi nhà này”. Chi đã hành động đúng nhưng cô không dám nghĩ đến gương mặt anh trai khi biết được tin động trời này!
Chi đau khổ tột cùng... cô không dám đối diện với sự thật, với anh trai cô... Phải làm sao để xóa đi tất cả những hình ảnh nhơ nhuốc ấy trong suy nghĩ của cô bây giờ?
- Tất cả thế giới xung quanh dường như đang quay cuồng, đảo lộn... khi bản năng đã chiến thắng lý trí sáng suốt của mình. Cả tôi và người đàn bà đó cuộn tròn lấy nhau trong sự đam mê của nhục dục điên cuồng đó.
Hôm nay đây, nghe tin người con gái ấy lấy chồng, tôi thoáng buồn nhưng lại thoáng vui và chợt thấy thanh thản trong lòng.
Cách đây bốn năm, tôi yêu Thủy, một người con gái xinh đẹp và rất ngoan hiền. Cuộc tình của chúng tôi nhận được sự ủng hộ của rất nhiều người trong gia đình em, đặc biệt là ba mẹ em. Ba em đã ngoài năm mươi tuổi, còn mẹ em cũng đã hơn bốn mươi tuổi nhưng trông cô còn rất đẹp. Tôi gọi bố mẹ em bằng “ba”, “mẹ” vì cô chú bảo “trước sau gì cũng phải xưng hô như thế” vì nghĩ rằng tôi và Thủy sẽ đến được với nhau!
Không thể nào kể ra hết tình cảm của ba mẹ em dành cho tôi. Từ bữa ăn, giấc ngủ cho đến lúc ốm đau hay khi bất trắc trong công việc,... ba mẹ em là người chăm lo cho tôi nhiều nhất! Nhưng thật trớ trêu thay! Khi ba mẹ em dành tình cảm cho tôi thật nhiều thì cũng là lúc tình cảm giữa tôi và em phai nhạt dần! Mặc dù em đi học ở xa nhưng chúng tôi thường xuyên xảy ra cãi vã nhau vì những chuyện không đâu... Và những lúc như thế, ba mẹ em lại là người đứng ra phân giải cho hai đứa hiểu...
Đã nhiều lần tôi muốn chia tay nhưng vì nghĩ đến những tình cảm chân thành của ba mẹ em dành cho tôi nên tôi không thể dứt khoát chia tay và em được nữa!
Có một lần, tôi và Thủy lại giận nhau. Tôi cũng không nhớ rõ vì lý do gì mà chúng tôi giận nhau nữa. Hôm ấy buồn quá nên tôi đã đập chiếc điện thoại cua mình và đi uống rượu say. Khoảng gần tối hôm đó, bạn tôi bảo rằng, mẹ em vì quá lo lắng cho tôi nên đã đến tìm tôi. Mẹ em đã bắt xe cả hàng trăm cây số để đến tận nơi tôi làm việc để hiểu rõ thực hư mọi chuyện như thế nào.
Tối hôm ấy, tôi gặp mẹ em. Cũng như bao lần khác, tôi tâm sự cho mẹ nghe về chuyện tình cảm của tôi và em. Mẹ lại an ủi tôi, phân tích cho tôi hiểu mọi chuyện... nhưng lần này tôi nói với mẹ là tôi sẽ dứt khoát chia tay với em vì chúng tôi không hợp nhau, tôi không muốn mọi người khổ vì chúng tôi nữa…
Nghe tôi nói vậy, mẹ em khóc rất nhiều. Mẹ ôm tôi vào lòng khóc nức nở... Tôi thực sự bối rối khi ở trong vòng tay của người phụ nữ ấy... vì đây cũng là lần thứ hai, mẹ ôm tôi như vậy! Tôi không nghĩ gì nhiều mà chỉ buồn vì tình cảm của hai đứa đã không được như sự mong đợi của mọi người.

Tối đó, sau khi đưa mẹ em đi ăn cơm xong, tôi thuê phòng cho mẹ em nghỉ lại qua đêm (vì đường xa nên mẹ không thể trở về nhà trong đêm được). Tối hôm ấy, tôi và mẹ đã trò chuyện với nhau rất khuya. Phải công nhận một điều là mẹ em hiểu tôi hơn em nhiều. Tôi định bụng tầm chín, mười giờ sẽ về... để ở lại chuyện trò với mẹ em thêm một lúc cho đỡ buồn...
Vừa nói chuyện, mẹ em vừa quàng tay ôm lấy tôi. Tôi cảm nhận đây chỉ là tình cảm của người mẹ dành cho người con mà thôi! Nhưng càng nói chuyện, mẹ càng ôm tôi chặt hơn... Tôi không dám cử động và lan man với những suy nghĩ không đâu. Lúc này đây, hình bóng của Thủy sao mà mờ nhạt thế...!
Bỗng chốc, mẹ em đưa tay xuống dưới cơ thể tôi, khiến tôi lâng lâng trong một cảm giác mê man khó tả… Tôi chợt bừng tỉnh khi nghĩ đến hình ảnh của ba và em, tôi ngồi bật dậy để đưa mình về với thực tại... Cả mẹ em và tôi đều hiểu được những gì vừa mới xảy ra…
Mẹ em im lặng... và một lần nữa, mẹ lại kéo tôi nằm xuống bên cạnh. Lần này, tôi không đủ bản lĩnh để tránh những cái vuốt ve, đụng chạm của người phụ nữ hơn bốn mươi tuổi đó.
Thật khổ sở cho tôi khi đấy chính là mẹ của người yêu mình... Tất cả thế giới xung quanh dường như đang quay cuồng, đảo lộn... khi bản năng đã chiến thắng lý trí sáng suốt của mình. Cả tôi và người đàn bà đó cuộn tròn lấy nhau trong sự đam mê của nhục dục điên cuồng đó...
Hơn một tiếng đồng hồ sau, tôi đứng dậy để chuẩn bị về vì tôi không đủ can đảm để ở bên cạnh người đàn bà ấy nữa! Tôi cảm thấy mình thật xấu xa và đê tiện, tôi cũng không thể ngờ mình có thể làm được cả "chuyện đó" với mẹ của người yêu mình! Tôi không biết chuyện này đã xảy ra như thế nào nữa... Tôi nghĩ đến em và ba em! Thật tội nghiệp cho hai con người đó! Và cả tôi và mẹ em nữa... chúng tôi cũng thật tội nghiệp vì chúng tôi cũng không thể hiểu được những gì vừa mới xảy ra… Nó giống như một cơn ác mộng…

Đêm đó, tôi không thể nào ngủ được. Tôi suy nghĩ những gì đã xảy ra... Tất cả đều đã quá muộn màng để nói câu hối hận. Tôi sẽ cắt đứt chuyện tình cảm với em, sẽ tránh xa gia đình em và không bao giờ làm phiền lòng bất cứ một ai trong gia đình em nữa!
Thế nhưng, sau lần ấy, mẹ em lại tìm cách gặp tôi nhiều hơn, gia đình em cũng bảo tôi về nhà em chơi nhiều hơn. Nhiều lần tôi không muốn về vì sợ đối mặt với mẹ em, với ba em và cả em nữa! Tôi sợ "cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra" nhưng tôi không thể nào dứt khoát được. Trước mặt ba em và em, tôi và mẹ em vẫn xưng nhau là "má" - "con" và coi như không có chuyện gì xảy ra. Và cũng chẳng ai biết được chuyện gì đã xảy ra giữa chúng tôi cả.
Ba em bị yếu sinh lý, ông không còn ngủ chung với vợ nữa, năm thì mười họa ông mới sang phòng vợ một lần. Phải chăng cũng vì chuyện ấy mà mẹ em... Những lần tôi về nhà em chơi, ba thường sang phòng tôi ngủ cùng và tâm sự suốt đêm.
Thời gian này, tôi nghe nhiều điều tiếng không hay của Thủy ở dưới thành phố. Tôi hỏi dò bạn bè và đã biết được sự thật đau lòng đó! Tôi rất buồn và quyết định sẽ rời xa em… Cuối cùng, tôi cũng đã dứt khoát được với em, dứt khoát với những sự ơn nghĩa trước đây với gia đình em, dứt khoát bỏ lại tất cả một trời yêu thương và tội lỗi với hai người phụ nữ…
Hơn một năm sau, tôi cưới vợ. Khi nghe được tin này, ba mẹ em rất buồn nhưng không ai trách móc tôi nửa lời. Và cái điều thầm kín ấy, những ái ân với người phụ nữ hơn bốn mươi tuổi ấy, tôi đành vùi chôn tất cả vào một ngăn thật sâu trong trái tim mình!
Tất cả những gì đã trải qua… giống như một câu chuyện tiểu thuyết!
- Giá như Lan nói thật với tôi về cái “mất” kia thì có lẽ tôi sẽ nghĩ lại, sẽ có thể tha thứ. Nhưng cô ấy lại đang tâm đi “vá” lại màng trinh trước khi cưới 3 tháng để lừa dối tôi. Cái màng trinh của Lan đã thực sự giết chết tình yêu của tôi…
Ngày chúng tôi làm lễ cưới, bạn bè đầy đủ. Do công việc của tôi bận rộn, lại ít khi có thời gian ngồi chè chén với bạn bè nên đến khi cưới, tôi mới có điều kiện “khoe” cô dâu của mình.
Đêm tân hôn, tôi thật sự rất hạnh phúc vì vợ vẫn “còn”. Chúng tôi đã có một đêm thoả mãn. Trong thâm tâm, tôi rất hàm ơn vợ mình về điều đó, chỉ đơn giản vì tôi là “người đầu tiên” của cô ấy. Thú thực cũng có nhiều đồng nghiệp cứ than vãn rằng con gái bây giờ toàn hư hỏng, nếu không tận mắt chứng kiến thì toàn phải “đổ vỏ”, nhục nhã lắm.
Sau khi tôi tốt nghiệp đại học, tôi gặp Lan ở công ty. Em là nhân viên văn phòng. Em nhỏ nhắn, xinh xắn và cực kỳ dễ thương. Chắc hẳn cũng có nhiều người mơ ước có được em. Tôi cũng không nằm ngoài số đó.
Với vẻ ngoài điển trai, tôi dễ dàng tiếp cận và thân thiết với Lan. Ấn tượng về em đọng lại trong tôi là một cô gái có tâm hồn trong sáng và ngây thơ. Nhất là đôi mắt, tôi đăm đắm khi nhìn vào đôi mắt ấy.
Tôi bắt đầu hay gọi điện thoại và thường xuyên mời Lan đi chơi vào cuối tuần. Trái với dự đoán ban đầu của tôi là Lan có thể sẽ e dè khi đi chơi riêng với tôi, thực tình em tỏ ra rất hào hứng. Chúng tôi đã có những buổi nói chuyện rất lâu qua điện thọai, những chiều dạo bộ lãng mạn…

Do đã ổn định nên tôi ngỏ lời cầu hôn em sau 5 tháng hẹn hò và được em chấp nhận. Có thể nhiều người cho là tôi vội vã, nhưng tôi luôn tin rằng mình đã đúng, bởi trong những lần trao đổi về chuyện hôn nhân, tôi đã không ngại ngần bày tỏ quan điểm của mình.
Tôi luôn muốn người vợ của mình phải là người chỉ trải qua duy nhất một mối tình đối với tôi. Tôi chỉ chấp nhận người con gái chung tình và không lăng nhăng.
Tôi thà chấp nhận làm một người chồng ích kỷ còn hơn làm một người chồng bao dung, để rồi luôn bị giằng xé bởi quá khứ của vợ mình.
Lan tỏ ra đồng tình với quan điểm của tôi. Điều đó càng củng cố thêm niềm tin của tôi vào em. Tôi quyết tâm phải cưới được em làm vợ, một người con gái đẹp người, đẹp nết.
Giờ nhớ lại có lần tôi và Lan cùng đến uống cà phê, cái nơi mà em bảo là rất thú vị. Trong tiếng nhạc xập xình, có một người đàn ông lạ cả buổi cứ dõi mắt nhìn em. Có lẽ em không hay biết hay cố tình không chú ý thì tôi không dám chắc. Khi chúng tôi đứng lên chuẩn bị ra về thì ông ta đến trước mặt Lan cười nhếch mép: “Hôm nay em hấp dẫn quá. Mới mấy tháng không gặp mà trông em ngày càng mỡ màng, thơm da thắm thịt nhỉ?”.
Lan có vẻ lúng túng và đỏ mặt. Tôi cứ nghĩ đó là một trong những chàng trai từng hâm mộ và theo đuổi cô ấy nên khá yên tâm và cũng thấy tự hào vì mình đã yêu được em. Nhưng có những điều tôi không thể tưởng tượng được…

Một tuần sau ngày cưới thì Duy, một người bạn thân thời cấp 3 mời tôi đi uống nước. Duy bảo hôm đi dự đám cưới của chúng tôi thấy hơi sốc khi cô dâu lại là “người quen”.
Duy khẳng định chắc như đinh đóng cột rằng ngày xưa cậu ta từng quan hệ với Lan(vợ tôi bây giờ). Tôi ngã ngửa người khi Duy còn nói Lan từng “đi khách” với cậu ta và thêm mấy người bạn nữa. Chuyện ấy xảy ra cách đây cũng lâu rồi, khi Lan còn là sinh viên.
Mỗi lần như vậy Lan được họ “bo” cho 4 trăm ngàn gì đó. Nếu như mỗi đêm trong nhóm bạn của Duy có nhiều “nhu cầu” thì Lan sẽ “tăng ca” và số tiền cô ấy kiếm được còn nhiều hơn thế.
Tôi ngã ngửa người vì những lời của Duy nói là không có cơ sở. Tôi đã tin vào sự trinh trắng của vợ, vào thái độ cương quyết giữ mình khi hai đứa yêu nhau. Tôi còn tin hơn khi tận mắt chứng kiến những giọt máu trong đêm tân hôn ấy.
Tôi đang nghĩ vẩn vơ thì Duy lại quay sang trách tôi sao lại lấy cô gái hư hỏng như Lan làm vợ? Tôi không biết phải trả lời thế nào? Tôi biết tin ai? Duy hay vợ tôi? Tôi như chết đứng trước câu hỏi trắng phớ của cậu bạn. Tại sao lại có thể như vậy? Những gì tôi biết về người vợ trẻ của mình đâu có như Duy nói? Cô ấy làm sao có thể “đi khách” khi vẫn còn trinh tiết trong đêm đầu tiên?
Tôi nghĩ có lẽ là Duy nhầm người chứ Lan là người rất trong sáng và ngây thơ. Ngày chúng tôi yêu nhau, Lan không bao giờ cho tôi đi quá giới hạn. Tôi đã tin cô ấy còn hơn bản thân mình. Nhưng khi nghe những lời của Duy, tôi không khỏi suy nghĩ.
Tôi hỏi thẳng vợ, thật sự là rất khó để tôi có thể mở miệng. Tôi sợ sự thật đúng như lời của Duy. Nhưng tôi không thể chịu được cảm giác dằn vặt. Tôi hỏi và cố gắng vớt vát lấy trái tim mình và cũng muốn mọi chuyện rõ ràng, để “minh oan” cho vợ.
Ban đầu Lan có vẻ bất ngờ và lúng túng trước những câu hỏi của tôi. Lan không còn giữ được vẻ mặt bình tĩnh nữa. Cô ấy ngã quỵ và khóc rất nhiều. Cô ấy công nhận tất cả những lời mà Duy từng nói với tôi. Tôi đau đớn gào thét như con thú đang quằn quại với cái chết.

Giá như cô ấy nói thật với tôi về cái “mất” kia từ trước thì có lẽ tôi sẽ nghĩ lại, sẽ có thể tha thứ. Nhưng cô ấy lại đang tâm đi “vá” lại màng trinh trước khi cưới 3 tháng để lừa dối tôi. Cái màng trinh của Lan đã thực sự giết chết tình yêu của tôi. Xưa nay tôi vốn rất ghét sự giả dối, khi phải đối mặt với vợ là lòng tôi lại day dứt, vừa đau đớn, vừa nhục nhã.
Tôi không độ lượng được như những người đàn ông khác có thể “Lấy gái về làm vợ” sẽ hạnh phúc hơn “lấy vợ về làm gái”. Với tôi, cả hai điều đó đều không thể chấp nhận được.
Nếu như Lan lầm lỡ, nếu như không phải cô ấy đi “bán” cái “vốn có” của mình vì tiền thì tôi đã đỡ đau đớn. Đằng này cô ấy lại còn cố tình tỏ ra là người con gái ngây thơ, trong sáng, còn “zin” 100%. Chính điều đó càng khiến tôi ghê tởm hơn. Cô ấy đã chà đạp lên tình yêu và cả lòng tự trọng của tôi. Nhưng tôi còn có thể làm gì?
- Tôi nhẹ nhàng cởi từng chiếc cúc áo trên người Nam. Khi ấy, người tôi nóng bừng. Đôi môi khẽ đặt lên môi Nam. Thân thể ấy phát ra một luồng điện chạy dọc sống lưng tôi. Tôi muốn ngấu nghiến, vần vò gã trai ấy trong đêm nay…
Đêm ấy, Nam đã cho tôi sự cuồng nhiệt của tuổi trẻ, cái mà tôi không tìm được ở người chồng “má ấp môi kề” suốt 2 năm qua…
Tôi, người vợ xa chồng đã không kiềm chế được trước sự hấp dẫn của gã trai mới tròn 20 ấy. Từ đấy, giống như một người say, không đêm nào là chúng tôi xa nhau. Tôi chỉ mong sao chuyến công tác của chồng kéo dài thêm, thêm mãi.
Những lời nói yêu thương của chồng qua điện thoại, những âu lo, dằn vặt chỉ giày vò tôi những ngày đầu tiên, khi ánh sáng ban ngày còn ngự trị. Nhưng đêm đến, tôi như mê muội, quên hết tất cả, đắm mình vào sự cuồng nhiệt cùng chàng trai trẻ.
Nam có một sức hút ghê gớm, ánh mắt sâu, trầm. Dáng người Nam khỏe khoắn. Nhất là mỗi khi cậu ta cười, tôi như muốn chìm nghỉm vào nụ cười ấy. Nhưng tình cảm ấy tôi chỉ dám nung nấu trong lòng vì dù sao thì tôi cũng đã có một người chồng yêu thương mình chân thành. Tôi còn mong gì hơn thế?
Chuyện chăn gối của chúng tôi không được như ý. Tất cả cũng chỉ vì tôi cứ bị sức hút từ thân thể kia ám ảnh. Nói đúng hơn là những khi nằm bên chồng, tôi chỉ nhớ đến Nam. Có lúc tôi đã cố gắng không muốn nghĩ đến nữa nhưng thật khó.
Tối nào không được nhìn thấy Nam là lòng tôi lại như lửa đốt. Tôi nghĩ đến chuyện Nam đang say sưa bên một cô gái khác và tự ghen một mình. Tôi thấy ghê tởm bản thân. Lần đầu tiên vô tình nhìn thấy Nam đánh trần chạy thể dục về, trong đầu tôi xuất hiện ý nghĩ vẩn vơ muốn có được Nam cho riêng mình.
Tôi không làm sao “vào cuộc” được với chồng. Nhất là mỗi khi chồng từ nhà tắm bước ra, khi anh vòng tay ôm là tôi lại bị ức chế vì chuẩn bị phải “hầu hạ” chồng.
Tôi ước ao người đàn ông nựng nịu mình mỗi đêm là Nam. Tôi thèm một lần, dù chỉ một lần thôi được tận tay đụng vào thân thể của cậu ta. Tôi miên man trong cảm giác mơ hồ, viễn vông được nằm trong lòng của cậu con trai ấy. Tôi thèm khát thân thể kia đến cháy bỏng.

Có lúc tôi thấy rất xấu hổ và thấy có lỗi với chồng. Nhất là những lần mà vợ chồng tôi đắm say trong cảm giác có nhau lại là khi tôi nghĩ đến thân thể cường tráng ấy. Tôi tưởng tượng chồng mình là Nam và “tận hưởng”.
Cứ như vậy, tôi cứ thả hồn về tình yêu “ảo” của mình. Và mỗi sáng thức dậy, tôi lại thấy có lỗi.
Giống như “có tật giật mình”, chưa lúc nào tôi có cảm giác bình yên trong lòng. Lúc nào tôi cũng ngẩn ngơ, lo sợ chồng sẽ biết trái tim tôi đang loạn nhịp về một bóng hình khác.
Không biết tôi có phải là hạng đàn bà ham muốn hay không nhưng thú thực tôi khát khao được một lần cuồng cháy, cùng “đốt” mình trong thân thể của Nam.
Mỗi lần Nam đi qua phòng tôi là một lần trái tim tôi lại đập loạn xạ. Tôi chỉ cần được nhìn thấy Nam, được ngắm cậu ấy từ xa. Chỉ vậy thôi là đủ để đêm ấy, tôi có thể thỏa sức với chồng, có thể tưởng tượng ra khối cảnh hay ho từ cái dáng người ấy.
Đúng! những lúc vợ chồng tôi đang trong cao trào, tôi sẽ nghĩ đên gương mặt Nam. Những khi hôn chồng, tôi sẽ nghĩ đến đôi môi Nam. Những khi cuồng đắm thân thể chồng, tôi cũng nghĩ đó là thân thể của gã trai trẻ ấy. Thật đau khổ khi tôi chỉ mong sao trời mau tối, để tôi có thể được hong hóng bước chân “người trong mộng”.
Tôi xức một chút nước hoa, "vô tình" mặc một chiếc áo voan mỏng tang. Tôi đang làm gì? Gợi tình ư? Gợi tình đối với một chàng trai trẻ? Tôi cũng còn trẻ. Mới 28 tuổi thì sao bị xem là “bà già”?
Rồi chồng tôi đi công tác Sài Gòn 2 tháng. Hai tháng vợ chồng xa cách đáng lẽ ra là người vợ trẻ, tôi phải buồn và bịn rịn lắm. Nhưng ngược lại, tôi thấy như được “tháo cũi xổ lồng”.
Thế là ngay trong đêm đầu tiên xa chồng, tôi được “tự xử”, được “tự sướng” một mình. Tôi sẽ tha hồ được nghĩ đến cậu con trai ấy và “hạnh phúc”. Tôi sẽ không bị bận bịu vì chồng nữa. Và sáng mai tôi cũng không phải thắc thỏm bị chồng nghi ngờ thái độ của vợ.
… Đêm hôm ấy, Nam về muộn, hình như khoảng hơn 10 giờ rồi. Nam đang lê từng bước lên cầu thang (vì chúng tôi sống ở tòa nhà chung cư). Nam đang say, mùi rượu nồng nặc. Tôi đỡ Nam. Tôi không dìu cậu ấy lên tầng 3 mà “đáp” vào nhà tôi ở ngay tầng 2. Một quyết định thông minh của người đàn bà xa chồng? Tôi không biết! Khi ấy trong đầu tôi chỉ tồn tại một điều: Tôi phải được ôm cậu ấy.

Tôi đặt Nam nằm trên ghế salon. Một tư thế rất đẹp, ít ra là đẹp trong mắt tôi. Nhìn cậu ta nằm sóng soài ngon lành trong nhà mình, tôi thấy thõa mãn lắm. Tôi sẽ làm gì với gã trai kia? Nhìn từng đường nét thanh thoát trên gương mặt, càng nhìn càng thấy hấp dẫn.
Tôi vuốt ve mái tóc Nam, tay vân vê cái cằm. Tôi đặt đôi môi mình lên môi Nam. Khi ấy người tôi run run. Tôi muốn ngấu nghiến, vần vò gã trai ấy. Tôi muốn Nam sẽ thuộc về mình trong đêm nay.
Tôi nhẹ nhàng cởi từng chiếc cúc áo trên người Nam. Cả người tôi nóng bừng. Có lẽ cái cảm giác này tôi chưa từng có với chồng, kể cả cái lần đầu trong đêm tân hôn.
Nam nửa tỉnh nửa mê. Nam cũng vồ vập lấy tôi, hôn lên trán tôi. Tôi có cảm giác Nam đang muốn nuốt chửng cả thân thể tôi. Những nhịp thở hổn hển của chàng trai trẻ càng làm tôi như muốn điên. Tôi sung sướng vì cậu ta cũng đang cùng tôi “hứng” lấy những giây phút đắm đuối, cuồng nhiệt nhất. Và tôi biết đang đang được “cháy” cùng người trong mộng bấy lâu nay.
Như một thứ men tình, hầu như đêm nào Nam cũng gõ cửa phòng tôi. Chúng tôi lại hùa vào nhau, cùng làm cái điều ấy... Nam nói yêu tôi, Nam cần thân thể tôi… Những khi ấy, tôi biết trái tim mình đã không thể thiếu được hơi thở và sự vồ vập của gã trai ấy.
Đêm nào chưa thấy Nam gõ cửa là tôi lại hong hóng chờ đợi. Tôi thèm bước chân Nam. Thú thực tôi thấy rất xấu hổ vì nghĩ đến điều đó nhưng không làm sao loại bỏ ra khỏi đầu được.
Rồi có lúc tôi nghĩ đến chồng, tất nhiên khi ấy không có Nam bên cạnh. Nhưng đêm đến, tôi biết không thể thiếu những “bữa ăn” tình được. Một tuần, hai tuần, ba tuần trôi qua… Còn mấy ngày nữa chồng tôi sẽ hết chuyến công tác. Nỗi thèm muốn được “đốt cháy” với người tình trẻ vẫn chưa “buông tha” cho tôi. Tôi mê muội trong mối tình chớp chợp ấy.
Tôi có nên dừng lại...?