14 tuổi, cô đã bị bán sang Trung Quốc làm vợ một người đàn ông 50 tuổi. Trốn được về Việt Nam, nhưng không được xã hội đón nhận, cô đã nhắm mắt đưa chân vào con đường bán thân
Nước mắt tuổi thơ ám ảnh cả đời
Vũ Thị Lụa – cô gái đang ngồi trước mặt tôi không hề trang điểm. Đó là khi cô đã vào Trung tâm Giáo dục lao động xã hội số 2 – Ba Vì – Hà Nội. Tôi thử hình dung, cô gái có phần hơi đậm người này khi son phấn sẽ trông như thế nào. Chắc hẳn sẽ xinh xẻo hơn, thu hút hơn khuôn mặt nhợt nhạt đang hiện hữu. Thói thường, khi đi làm cái việc này, người ta thường dùng cái tên nào thật kêu như thể chuông ngân để thu hút bạn tình, thế nhưng với Lụa thì khác.
Cô tên thật là Vũ Minh Trang, sinh ra trong một gia đình nghèo ở huyện Duy Tiên, Hà Nam. Thế nhưng, cô thích mọi người gọi mình là Lụa. Hỏi nhiều lần, Lụa mới bộc bạch: Tên Trang đẹp, nhưng hồi nhỏ, ở nhà bố mẹ vẫn gọi là Lụa nên đi đâu cô cũng thích mọi người gọi mình là Lụa. “Gọi như vậy, thấy bớt cô đơn hơn”.

13 tuổi, Lụa bị lừa bán sang Trung Quốc bởi một người phụ nữ hoàn toàn xa lạ. Buổi sáng hôm đó, Lụa cùng những đứa bạn cùng xóm đi chăn trâu ngoài đồng. Mấy đứa đang túm tụm ngồi đọc truyện thì có người phụ nữ lạ tới bắt chuyện. Hứa hẹn về món đồ chơi đẹp, về quyển sách mới, về những cuốn vở thơm tho khiến Lụa và chúng bạn háo hức. Cái tuổi còn quá non nớt và mỏng manh để không xiêu lòng trước những cám dỗ mê hoặc.
Cho tới khi nghe tiếng xì xồ hoàn toàn xa lạ, thêm giọng người đàn bà nọ :“Chúng mày bị bán sang Trung Quốc rồi”, Lụa và hai người bạn gái mới thật sự hốt hoảng, ôm nhau khóc nức nở trong sợ hãi. Lụa bị bán cho một người đàn ông Trung Quốc, giá cả thế nào cô cũng chẳng biết, chỉ biết cô đã trở thành vợ của một người đàn ông 43 tuổi.
Nhiệm vụ của Lụa khi ở cùng người đàn ông kia là ban ngày cơm nước, dọn dẹp nhà cửa như người vợ hiền còn ban đêm thì chiều chuộng hắn. Sau đó là những đêm dài khóc lóc van xin “chồng hờ” đừng làm đau mình, xin cho mình trở về với mẹ mà cho tới giờ, khi kể lại, câu chuyện kinh hoàng ấy của 15 năm trước vẫn khiến Lụa thoáng rùng mình, mồ hôi lấm tấm trên gương mặt. Nhưng những lời cầu xin của Lụa được đáp lại bằng những trận đòn thừa sống. thiếu chết. Hoảng sợ tột cùng, Lụa ấp ủ trong mình ý định chạy trốn khỏi đất nước Trung Quốc, trở về Việt Nam.

Trong suốt thời gian ở đây, Lụa có quen một má mì, chuyên dắt gái bán sang Trung Quốc. Lụa kể cho bà ta nghe về cuộc sống địa ngục của mình. Không hiểu lý do gì, hay bởi đôi mắt thê thiết của Lụa đã khiến bà đồng ý đưa Lụa trở về Việt Nam. Sau 5 tháng kinh hoàng, Lụa về lại ngôi nhà thân thuộc của mình. Chính Lụa cũng thừa nhận, như thể tỉnh khỏi cơn ác mộng.
Lụa ngỡ tưởng mình trở về, được sống trong bao bọc của mọi người sẽ ấm áp và đầy thương yêu. Thế nhưng, trong đám bạn bè của Lụa – những người mà Lụa coi là thân thiết lại có phần e ngại, dè chừng khi chơi cùng cô.
Vỡ tan giấc mộng làm giàu
“Đừng nghĩ rằng những người như chúng em không biết khóc. Có khóc đấy chứ! Nhưng nước mắt phải giấu đi, phải chôn chặt” – Lụa nói như thế. Lụa ở xóm trọ nghèo ở Ngọc Khánh, cùng người bạn cùng quê, cũng làm công việc như mình. Tối tối, hai người lại ra đứng ở đoạn giao lộ giữa Kim Mã – Nguyễn Chí Thanh để hoạt động. Lụa không thich hoạt động dịch vụ – tức là làm ở các hàng quán, bởi, theo cô “không tự do và thoải mái”.

Lụa bảo, sống ở các vùng đất này, đòi hỏi các cô phải có nhan sắc, có kỹ thuật làm “vui lòng khách đến, đẹp lòng khách đi” thì mới mong tồn tại được. Chẳng thế mà Lụa có rất nhiều khách quen. Họ đến với Lụa lần đầu tiên, do quý mến, do thỏa mãn được dục vọng của mình, họ lại tìm đến cô. Nhưng Lụa bảo, không phải ai Lụa cũng gật đầu chấp thuận đồng ý qua đêm với họ. Có lần, tâm hồn Lụa đang nghĩ lung tung thì bị giật mình bởi tiếng còi xe inh ỏi của một người khách lạ. Hắn ta trạc tuổi 50, dáng người to béo, đặc biệt cái bụng bia kệch cỡm không giấu nổi sau tấm áo khoác. Hắn cợt nhả, buông những lời ong bướm: “Cô em! Giá bao nhiêu qua đêm”. Chỉ riêng nhìn bộ dạng hắn thôi, Lụa cũng đã cảm thấy ngột ngạt, đáng sợ. Lụa trả lời: “5 lít” (500.000 đồng). “Gớm! Chỉ là con đĩ thôi mà hét giá ghê quá đấy, nhìn cô em ngon nghẻ, anh thương, 4 lít, được chưa?”. Cuộc trao giá chấm dứt, Lụa lên xe người đàn ông lạ.

Suốt đường đi, gã này không ngừng buông lời xỏ xiên Lụa. Nào rằng, thân là cave mà cũng bày đặt vênh vang… Nhưng lên tới đỉnh điểm là hắn buông lời hỏi: “nhà em có ai cũng làm cái nghề nhơ nhớp này hả?” Lụa im lặng, không nói gì. Nước mắt cứ muốn chảy ra nhưng cục nghẹn nơi cổ họng chặn nó lại. Tới nhà nghỉ, Lụa vờ ngọt nhạt, nựng nịu hắn: “Anh vào tắm đi, rồi đâu sẽ có đó!”. Lão dê xồm hỉ hả chui vào nhà tắm, còn Lụa ở ngoài, giở ví hắn ra, toàn bộ số tiền gần 2 triệu của hắn, Lụa cầm đi sạch.
Lụa bảo, mỗi ngày cô tiếp khoảng 20 khách, riêng khách đêm thì lợi nhuận thu được cao hơn hẳn. Một đêm đi khách, may mắn gặp người xông xênh, cho cô hẳn 5 triệu đồng, nhưng cũng có người đội lốt đại gia, nhưng trong túi chỉ có vỏn vẹn vài đồng. Và để có thể chịu đựng được áp lực, cường độ công việc căng thẳng như thế, hầu hết các cô cave đều tìm đến với ma túy và trở thành con nghiện lúc nào, chính các cô cũng chẳng hay. Lụa cũng không nằm ngoài điều đó. Làm cái công việc nhục nhằn, bán thân nuôi miệng, lại nuôi thêm cả con ma trắng tàng hình trong người quả không hề đơn giản.

Lụa bảo với tôi: “Nói ra có khi chị chẳng thể tin được, nhưng nhiều lần vì quá cô đơn khi đợi khách, em đã nói chuyện với một người bạn”. Tôi hỏi người bạn đó là ai? Bạn trai của Lụa à? Lụa lắc đầu buồn bã: “Không chị ạ! Đó là cây đèn đường! Thật ngớ ngẩn đúng không?”. Tôi im lặng hồi lâu: “Ngày đêm, em đứng ở đây, cây đèn đường đó chứng kiến cuộc sống của em. Và đặc biệt hơn, đèn đường không biết nói, nhưng chỉ sự im lặng đó thôi cũng là chia sẻ rồi”, Lụa cười – cái cười gượng gạo không chỉ bởi đôi môi khô nẻ do thời tiết khắc nghiệt.
Ai cũng có phút lắng lòng như thế
Nghe có vẻ kỳ khôi, nhưng là chuyện thật mà Lụa trực tiếp người trong cuộc. Một lần, đang đứng đợi khách, có người đàn ông giàu có, đi ô tô ngang qua chỗ Lụa. Ông ta gọi Lụa lên xe. Cuộc thỏa thuận, ngã giá diễn ra chóng vánh mà đặc biệt, Lụa nói giá cao ngất trời, ông ta cũng đồng ý.

Đến khách sạn, không như những tên khách lao vào cô như con hổ đói, ông ra chỉ im lặng và câu nói đầu tiên từ khi bước chân vào phòng khách sạn khiến Lụa không khỏi ngỡ ngàng: “Chỉ cần cô ngồi im lặng và lắng nghe câu chuyện của tôi”. Ông ta kể về cuộc đời mình, về gia đình vô cùng giàu có của mình, về người vợ ngoại tình và hai đứa con trai nghiện hút. Lẽ ra, gia đình đó phải cực kỳ hạnh phúc, nhưng gió đổi chiều, vật chất không thiếu bất cứ thứ gì nhưng bước chân vào nhà chẳng khác nào một nghĩa địa cô quạnh. Bất ngờ hơn, ông ta bật khóc ngon lành như một đứa trẻ. Sau hồi kể chuyện, ông ta đưa cô bọc tiền và lặng lẽ bước ra khỏi phòng khách sạn. Cô cầm bọc tiền nặng trĩu mà cứ nghĩ suốt đường về. Đó là lần đầu tiên và cũng là lần duy nhất cô gặp người đàn ông trung niên đó.

Lụa lại tiếp tục đứng đợi khách ở nơi quen thuộc vẫn đứng. Cô bảo: “Sau lần nói chuyện với người đàn ông đó, thấy mình rất khác, như thể chín chắn hơn rất nhiều. Đứng nhìn dòng người tấp nập, vội vã bước đi, nhưng đằng sau đó là những số phận, những cuộc đời riêng mà chẳng ai có thể biết được họ buồn hay vui, đau khổ hay hạnh phúc, chỉ có họ – người trong cuộc mới thấu”.
Lụa nói chuyện, bộc lộ là người phụ nữ thông minh và khá chín chắn. “Trước kia em lông bông lắm, nhưng sau lần gặp người đàn ông lạ và sau 3 tuần bị Công an bắt thì em nghĩ ngợi lung lắm”.
Có đêm “chập chờn cơn tỉnh cơn mê”, ánh đèn đường vàng vọt… cây cột đèn đơn độc, trơ chọi… người đàn ông Trung Quốc… người đàn ông trung niên giàu có bất hạnh… tất cả lùng bùng trong giấc mơ của Lụa. Quá khứ có lẽ vẫn đang nhức nhối trong lòng Lụa, nhưng cứ sau cơn mê sảng đó, ngày mai, chỉ ngày mai thôi, bầu trời lại sáng, lại soi sáng con đường trở về của những cô gái lạc lối như Lụa!
Hải ngoại dường như là con đường tốt nhất để những ngôi sao dính scandal 'rũ bỏ' quá khứ.
Thế giới giải trí luôn có nhiều gương mặt mới, ở đây họ cạnh tranh nhau để khẳng định vị thế độc tôn. Vây quanh những "sao", người của công chúng này là không ít scandal. Có khi vì bị chơi xấu nhưng cũng có khi nhân vật chính tự tạo lên để tìm sự nổi tiếng. Và hậu quả của những scandal từ tung ảnh "nóng", phát tán phim hạng ba... có "sao xẹt", có "sao" phải tìm "cửa thoát" ở trời Tây, nhưng cũng có "sao" may mắn "đắt sô" ngay trong nước khiến bao kẻ... thèm khát. Nhưng dù có thế nào, cái giá của những ai đã và đang mong muốn nổi tiếng bằng scandal cũng không đơn giản!
Lối mòn ảnh "nóng", phim sex
Làng giải trí Việt đang đi vào lối mòn của thế giới bằng những chiêu độc scandal tình ái, ảnh "nóng", phim sex, các "sao" trẻ ngày nay cũng đang học đòi song hiệu ứng không thể hoàn hảo như một số ngôi sao của thế giới đạt được. Không ít người lắc đầu ngao ngán, đó là một trào lưu xấu của lớp trẻ ham muốn nổi tiếng bằng mọi giá, họ đâu có hiểu đó chỉ là tai tiếng. Gần đây, giới truyền thông "nóng mặt" bởi những tin giật gân, đại loại Tăng Thanh Hà, Thuỷ Tiên, Minh Hằng, Thuỷ Top... lộ ảnh "nóng", khoe hàng trên internet. Thủy Top với những bộ ảnh có phần sexy do chính cô làm người mẫu và stylist, được show off lên blog cá nhân, gây xôn xao cư dân mạng. Một Thủy Tiên sau scandal tình trường với nhạc sỹ Quốc Bảo cách đây vài năm, mới đây lại tiếp tục được hâm nóng với những tấm ảnh mát mẻ tự chụp khiến cư dân mạng lẫn fan của cô ca sỹ Giấc mơ tuyết trắng lời ra tiếng vào.

Thủy Tiên với pha tự sướng

Thủy Tóp lộ ngực trước game thủ
Hoàng Thùy Linh với Scandal phim sex
Sau những pha scandal như vậy là dân cư mạng truyền nhau bàn tán. Tất nhiên, được thiên hạ bàn tán nhiều, đồng nghĩa với nhiều người biết đến vậy là... danh nổi như cồn, không sợ bị lãng quên. Ai chê trách đó là sự bồng bột, thiếu suy nghĩ, lối sống buông thả của tuổi trẻ các "sao mới sáng" cũng bỏ ngoài tai, cùng lắm chỉ cần một lần thanh minh... tai nạn nghề nghiệp, nhầm lẫn hay bị chơi xấu!?
Có lẽ, mở đầu của trào lưu này, người ta nhớ nhiều đến cô ca sĩ Sao mai Điểm hẹn 2005 Nguyễn Hồng Nhung bị người yêu tung ảnh nóng, lộ chuyện phòng the và tố cáo "làm tiền". Cô ca sĩ này, sau đó bị loại ra khỏi cuộc thi, có thời gian vào TP. Hồ Chí Minh hát tại một số phòng trà. Khi Hồng Nhung hát ở trên thì ở dưới người ta bán ảnh của cô, và ra sức bàn tán. Thế rồi, sau một thời gian, không còn chỗ đứng và đã biến mất khỏi làng nhạc Việt, nhưng Nhung vẫn được mọi người nhớ đến là ngôi sao điển hình nổi lên nhờ scandal sex.
Scandal ca sĩ Nguyễn Hồng Nhung
Nguyễn Hồng Nhung với trang phục "mát mắt" biểu diễn tại Mỹ
Sau Hồng Nhung, người ta lại bàn đến Yến Vi, cô diễn viên có khuôn mặt khả ái, đôi mắt biết nói bị người yêu tung "phim nóng" lên mạng. Yến Vi lại "dính" vào đường dây gái gọi cao cấp, phải đi trại phục hồi nhân phẩm. Vậy là không còn chỗ đứng nào trên con đường nghệ thuật cho cô diễn viên này. Có chăng, thời gian trước dư luận lại đòn rằng Yến Vi được nhận vai trong phim Trung uý. Nhưng tất cả đó, cũng chẳng còn ý nghĩa gì?
Hai năm trước dư luận lại xôn xao, "mát mắt" bởi "phim nóng" của Hoàng Thuỳ Linh. Thời điểm Hoàng Thuỳ Linh nóng bỏng trong clip sex với bạn trai khiến nhiều bậc phụ huynh phải lo lắng, lúc đó, Linh đang rất được yêu mến, thậm chí trở thành thần tượng của giới trẻ qua vai chính trong Nhật Ký Vàng Anh. Sau scandal đó, Linh im lặng để rồi một thời gian sau giới giải trí lại lợi dụng scandal của cô để hút khách và trở thành hiện tượng Hoàng Thuỳ Linh.
Làng giải trí Việt luôn tạo ra sóng gió bằng những scandal. Có không ít người cho rằng đấy là "mốt" của những "sao trẻ" mới tập toẹ vào nghề tìm sự gây chú ý của dư luận.
Kẻ "đắt sô", người "chìm xuồng"
Sau scandal động trời, im lắng một thời gian, Hoàng Thuỳ Linh trở lại con đường nghệ thuật với nhiều luồng dư luận khác nhau, người thì cho là bản lĩnh, vượt qua scandal, nhưng cũng có người thì cho rằng cô này quá trơ trẽn. Mặc người đời bàn tán, con đường trở lại với nghệ thuật của Linh khá ổn, thậm chí cô còn nhận được nhiều hơn những lời mời biểu diễn, tham gia các sự kiện lớn, làm gương mặt đại diện của nhiều thương hiệu nổi tiếng (trong đó có game online Linh Vương), theo scandal đó, cát sê của Linh cũng tăng lên rất nhiều và rất cao so với những ngôi sao tên tuổi khác, mọi hoạt động của Linh đều được chú ý hơn, từ ca nhạc đến thời trang. Từ hiện tượng của Hoàng Thuỳ Linh, có người ví von rằng cô cũng giống với ngôi sao dòng họ Hilton - nữ tỷ phú trẻ Paris Hilton, nhờ những cảnh mát mẻ với bạn trai mà tên tuổi được nhiều người biết đến, sự nghiệp cũng nhờ đó mà phất lên như diều gặp gió.
Thùy Linh "đắt sô" sau scandal
Còn Nguyễn Hồng Nhung, một trong những ca sĩ nổi lên từ cuộc thi Sao mai Điểm hẹn, sở hữu một khuôn mặt xinh xắn và một giọng hát truyền cảm, nếu như không có tai nạn kia có lẽ bây giờ Hồng Nhung đã là một cái tên quen thuộc của làng nhạc Việt. Nhưng cuộc sống đôi khi không bình lặng như ta mong muốn, và với Hồng Nhung cũng thế. Ngay khi sự nghiệp đang rộng mở thì chỉ trong một đêm tất cả đều bị cài số lùi với cô bởi một tai nạn ảnh nóng. Với Yến Vi thì dường như giới giải trí Việt đã quên hẳn tên cô diễn viên đã bị tung cảnh đóng phim sex và sau đó phải đi trại phục hồi nhân phẩm vì liên quan đến đường dây gái gọi cao cấp.
Đến Mỹ lấy chồng... một "cửa thoát"?
"Cứ dính scandal thì sang Mỹ" là câu nói cửa miệng của nhiều nghệ sĩ. Đơn giản là bởi, khi đến hải ngoại, scandal giúp cho khán giả biết tên, biết tuổi, còn sau đó họ không quan tâm đến nghệ sĩ đó đã từng dính vào chuyện gì mà chỉ quan tâm họ hoạt động ra sao. Một giải thích khác thì cho rằng, khán giả Việt ở nước ngoài tư tưởng cũng thoáng, lại hiếu kỳ nên sẵn sàng chấp nhận những nghệ sĩ có scandal.
Sau khi vào TP. HCM, có công ty mời Nguyễn Hồng Nhung sang Mỹ tham gia ra mắt CD "Niềm đau đã qua", và cô đã ở lại hẳn bên đó. Có thông tin nói rằng, Nhung đã lấy chồng tại Mỹ và đến nay cũng có một cuộc sống khá bình ổn. Lúc đầu sang Mỹ, Hồng Nhung chỉ được ký hợp đồng trình diễn kéo dài một tháng. Và chỉ khoảng nửa tháng sau, Hồng Nhung đã quyết định ở lại đây luôn để trở thành một trong vài giọng ca trẻ có giọng hát và phong cách trình diễn vững vàng và sexy...
Khi đến Mỹ, Nhung cũng biết thông tin rằng, mình vì có scandal nên vé bán được do khán giả hiếu kỳ. Một lần tâm sự với báo giới, Nhung cho biết: "Từ chỗ họ đến xem tôi biểu diễn vì tò mò nhưng sau đó họ đã bị chinh phục bởi phong cách biểu diễn, giọng hát và sự giao cảm trong âm nhạc". Nhưng chính trong khi biểu diễn, Nhung cũng phải chịu đựng những ánh mắt tò mò, rồi sự mặc cả rất sòng phẳng: "Giá của em là bao nhiêu. Anh đã xem phim em đóng rồi. Tôi không hiểu sao vẫn có những người như vậy, và không biết mình đã thành diễn viên đóng phim loại ba từ khi nào. Chỉ biết rằng quá khứ vẫn còn đó, nó là một nỗi đau đầu đời" - Nhung trải lòng. Nhung cũng cho biết, chồng cô là người gốc Việt, biết ăn cơm Việt, và không quan tâm đến quá khứ và khích lệ cô trong sự nghiệp và cho Nhung một mái ấm bình yên.
Cô diễn viên Yến Vi cũng đã lấy chồng Mỹ. Một vài nghệ sĩ đi lưu diễn bên Mỹ cho biết, hiện tại, vẫn thấy một số poster hình Yến Vy được trưng rất to bên Mỹ. Có nhiều lời đồn là Yến Vy đã qua Mỹ sinh sống, nhưng thực tế giới bầu sô hải ngoại vẫn đang... chờ đợi sự có mặt của Yến Vy. Họ đảm bảo, dù scandal đã qua khá lâu rồi, nhưng cái tên Yến Vy vẫn đủ sức hấp dẫn để bán vé. Sau scandal, Yến Vy là cái tên được khán giả hải ngoại nhắc đến rất nhiều.
Và, con đường làm "sao hải ngoại" là "cửa thoát" cho những ca sĩ, diễn viên dính đến scandal...
Con đường làm "sao hải ngoại" là "cửa thoát" cho những ca sĩ, diễn viên dính đến scandal
- Gã trêu ghẹo tán tỉnh mẹ, dở thói sàm sỡ. Rất nhiều lần bị mẹ từ chối. Gã điên lên: “Cô chỉ là một con… con… con điếm thôi! Đừng có sĩ diện!”.
Tôi lớn lên bằng bàn tay của mẹ, cơm ăn, nước uống, tình thương… dành cho tôi bằng cả hai người. Miệng tôi luôn hỏi về cha, cha ở đâu, sao mãi không về? Có phải cha con chỉ biết làm việc xấu không? Đúng rồi, cha chỉ biết đánh mẹ và mắng con, có bao giờ nói với con một lời dịu dàng. Lại còn nói con là một đứa vô phúc. Vô phúc là thế nào hả mẹ? Mẹ chỉ biết giấu đi đôi mắt long lanh vẫn vùi trong bóng tối đêm đêm. Mẹ thương cha, cái tính sốc nổi bất cần ấy sớm muộn gì cũng ôm thiệt vào thân. Thời gian nhuộm dần sợi bạc trên tóc. Mỗi chiều, mỗi sớm, nắng hay mưa, mẹ dẫn tôi ra ngõ đứng trông về một nơi xa hút. Mà cha tôi, dường như tình yêu thương vợ con đã kiệt cùng, hiếm hoi, phai tàn trong những cuộc tình gió mưa nơi nào. “Mẹ đừng mong nữa” – câu ấy tôi nói với mẹ vì sốt ruột không thấy cha về. Chắc ông không thương nên không muốn thăm tôi, vậy thì mong làm gì. Mẹ nói: “Người ta là bố con đấy, mẹ không mong bố con thì mong ai”. “Nhưng mẹ đừng khóc”. “Mẹ đâu có khóc, mẹ đang cười đây”.
Mùa vẫn rù rì đi, ngày cõng nắng hoặc mưa rót xuống đất này, thi thoảng tôi mới lấp ló chơi với mấy đứa trẻ xóm bên, và đắng đót nghe những lời nguyền rủa của người lớn. Nhưng cái Mai đã bảo vệ tôi, nó kéo theo được hai đứa nữa nên đứa trẻ ranh là tôi không hề bị cô lập hoàn toàn.
Cuộc sống đeo lên người mẹ chuỗi ngày cơ cực, vít còng lưng xuống để làm lụng nuôi tôi, bụng mẹ bé dần.
Hai năm không thấy cha về. Tôi dần lớn lên cùng sự mòn mỏi của mẹ. Hai mẹ con dựa vào nhau sống trong ánh mắt khinh bỉ và xa lánh của người làng. Sự xa lánh ấy ngày càng ác liệt. Lúc này, chỉ gã trưởng thôn là tỏ vẻ quan tâm. Gã vì dục tính dâng lên, vì sự thèm khát, khốn nạn. Gã trêu ghẹo tán tỉnh mẹ, dở thói sàm sỡ. Rất nhiều lần bị mẹ từ chối. Gã điên lên: “Cô chỉ là một con… con… con điếm thôi! Đừng có sĩ diện!”. Hai mắt mẹ tôi bùng lên hai cục lửa, để rồi dồn tất cả tức giận vào cái gậy, nhưng mẹ đã không giáng đòn: “Cút, cút khỏi đây ngay! Đồ khốn nạn! Cút!”.
Gã khệnh khạng bước, đầu chúi lại, ném cái nhếch mép đĩ thõa, tay vung lên quá đầu rồi chìm sau bóng cây.
Gã đi rồi, mẹ ngồi bệt xuống đất, vạ vật cùng nỗi đau xót.
- Trước đây, mẹ đã từng đợi người đàn ông đó – Một kẻ phụ bạc ở con ngõ heo hút, tối như đời mẹ cơ cực. Con ngõ trống buồn cứ đeo đẳng đời mẹ như định mệnh, bắt mẹ chờ đợi. Giờ mẹ lại đợi tôi.
Người đàn ông, tên Lương Tri. Mà tên gì đối với tôi không còn quan trọng. Dù sao ông ta cũng chỉ là một kẻ phụ bạc. Mẹ cứ thắc mắc, mình ăn ở hiền lành mà luôn vớ phải những kẻ phụ bạc, ăn cháo đá bát. Mẹ gọi ngôi nhà mình là cái hố để người ta đổ vào thứ rác thải. Khi ấy tôi mới bốn tuổi. Cha tôi là người ham rượu và không bao giờ chịu sống an phận với mẹ, bằng lòng với những gì đang có quanh mình. Một ngày mẹ nhìn thấy cha mang lên giường nhà mình người đàn bà khác. Lúc đó, bao giông bão dồn vào hai hốc mắt, chỉ chờ cuộn lên, nhưng đã dịu xuống, để rớt hai cục nước trong veo. Mẹ chỉ khóc, không trách móc oán than vì biết thân phận mình, đêm đêm đứng ôm tôi, con ngõ tối om làm chứng. Còn quá nhỏ nên tôi chỉ biết quệt tay ngang mặt mẹ và khóc theo. Cha tôi càng nhẫn tâm, luôn dẫn người đàn bà đó về, rồi đi, rồi về. Mỗi lần như vậy lại mang bao giông bão, nắng nôi, chói gắt… Nhà không còn gì đáng giá. Mẹ vẫn mím chặt môi đến bật máu nhìn cha mang cả từ chiếc xe thồ cọc cạch đi bán…
Cha tôi khi đó có thể nói nghèo khó như một gã ăn mày. Nợ nần chồng chất, đói rách, bệnh tật liên miên, suốt ngày lang thang ngoài chợ. Mẹ tôi thương tình mua cho mấy cái bánh rán ăn, nói dăm ba câu chuyện. Lúc về, người đàn ông rách rưới được mẹ cho phép dóng xe và đẩy về nhà hộ. Bà ngoại tôi khi đó làm nghề bốc thuốc, hay thương và giúp người. Thấy anh chàng kia có vẻ hiền lành, cho ăn cơm, rồi thấy tội nghiệp quá, giữ ở lại để giao hàng cho bà. Một ngày có rất nhiều người đến đòi anh ta trả nợ, không sẽ ăn đòn. Bà đứng ra trả nợ giúp. Anh nghèo quỳ thụp xuống, chắp tay cảm ơn rồi hứa sẽ làm lụng cả đời để đền đáp. Về sau mẹ và chàng Lương Tri nghèo thành vợ chồng, sinh ra tôi.
Bà mất, dì tôi lấy chồng xa, cuộc sống khổ ải quá, bỏ về, mắt mọng nước. Mẹ hỏi, mãi dì mới nói: “Chồng em bỏ đi rồi”. Hai chị em ôm lấy nhau khóc. Phụ nữ nhà này sao khổ thế, bà vẫn bị người làng khinh rẻ không chồng mà có hai con. Từ đó phải cất mình ở riêng nơi vắng vẻ hun hút đầy tre pheo này. Con ngõ từ nhà ra đường ngoằn nghèo, dài hun hút. Những số phận buồn bã hun hút ngày đi qua. Bà không cãi lại ai, đi đường cúi gằm, mẹ hỏi: “Cha con là ai?”. Bà chỉ khóc, nói: “Hai chị em mày có cha” không thêm lời nào, chả hiểu tại sao.
Bà mất, mang theo bí mật xuống mồ. Dì được gả cho một người thuyền chài mãi tận Nha Trang, do trước đây dì đi thanh niên quen nhau. Chưa ai quyết định chắc chắn được gì hay người đàn ông ấy vô sinh. Ông ta bỏ đi, dì ôm nỗi xót chua về làng trong sự cười nhạo. Có kẻ ác mồm ác miệng trù dập: “Vô phúc từ đời mẹ rồi, con cái sau này sẽ không đứa nào ra gì”. Lời lẽ cay nghiệt ấy giờ vẫn nhưng nhức trong tôi.
Sau rất nhiều ngày trôi dạt đâu đó, cha tôi về. Mang cả nắng nôi và rất nhiều sấm sét. Mẹ không nói gì, mắt ầng ậc. Ngày đầu cha đã mua một chai rượu ngồi tu, càu nhàu cái nhà không bằng chuồng lợn nhà khác. Mẹ nói: “Ông không làm thì để tôi điên, tôi làm nuôi con, nuôi ông. Chỉ mong ông đừng phá nữa”. Cha tôi trợn mắt, ném điếu cày đến vèo. May mẹ tránh được. Miệng ông méo xệch: “Mày đừng có bố láo, tao phá cái gì”. Mẹ bỏ ra chỗ khác không nói thêm. Ở nhà hai ngày, nói chán không chịu được. Lại đi, trước khi đi gí nắm đấm vào mặt mẹ; “Đừng có càu nhàu chửi sau lưng, thằng này sẵn sàng giết”. Mẹ đã chịu đựng quá nhiều và dâng lên niềm ân oán sâu thẳm. Cơn bão là cha tôi cuốn đi, mang theo gần một yến gạo mẹ vừa đong ngoài chợ về.
- Nếu không trốn, không bao giờ tôi có thể thực hiện được mong muốn của mình. Đành nhẫn tâm với mẹ vậy, vì ngày mai của con, ngày mai khác.
Sáng sớm mẹ dậy nấu xôi, nói là để cho con gái ăn. Tôi bảo mẹ cứ nghỉ đi, ăn uống là bao. Nhưng mẹ vẫn nấu, xôi ngon, thơm phức, ngấm vào đó bao ngày mỏi mòn, nước mắt, công lao của người mẹ tảo tần. Đã lâu lắm mới được ăn xôi mẹ nấu và ngon như thế. Có lẽ, cả tuổi thơ và đến thời con gái, những bữa xôi ngon thế này chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Xốc lại ba lô, tôi chuẩn bị lên đường. Một đêm bên mẹ đỡ nhớ là được. Còn nhiều chuyện đang chờ đợi tôi, những đứa bạn hứa đưa tôi đến với người má mì khác, biết thương người. Chúng bảo người ta có nước mắt. Có nước mắt là có tình người. Mẹ chạy ra từ bếp, quảy quả ngăn:
- Đừng đi nữa Vy ơi, ở nhà với mẹ - Tiếng mẹ thảng thốt lẫn với tiếng ho khan
– Mẹ không cần tiền.
- Hãy để con đi mẹ nhé, con phải làm cho mình sống khác. Mẹ cũng thấy cả cái làng này người ta khinh mình đến thế nào rồi, lại còn ám ảnh bởi kẻ đê tiện đó. Cha con – À không – Ông ấy cũng không về nữa. Con đã bị mang tiếng, không gì gột rửa, đã vậy thì không còn gì để mất, phải thay đổi thôi mẹ ơi.
Dù đã nén đừng để moi nỗi đau ra, nhưng tôi đã không làm được. Chỉ mong mẹ sẽ hiểu và thông cảm. Chân mẹ gần khuỵu xuống, tay huơ huơ lần lần mái tóc tôi.
- Con không được đi, mẹ cấm! – Mẹ đổi giọng, gay gắt – Mày mà đi mẹ không thiết sống nữa. Tao là mẹ mày, làm sao tao nỡ… Vy ơi…
Tôi van nỉ, quỳ thụp hai đầu gối xuống, mắt ngước lên. Cần phải thế này, mẹ là mẹ. Người mẹ yêu con, tình mẫu tử đi với nước mắt. “Mẹ đừng giữ con. Con cần phải khác, tìm cuộc sống khác. Nơi này đã quá chật hẹp rồi. Con sẽ đưa mẹ đi khi có thể”. Mẹ quyết liệt hơn, nếu tôi đi mẹ sẽ đập đầu vào tường chết luôn. Mẹ làm thật, tôi bật dậy ôm ngang người. Khi ngọn lửa giận chùng xuống, thì cũng là lúc tôi mềm lòng, không muốn trái ý để mẹ làm chuyện dại dột, chỉ một chút thôi là con mất mẹ. Không còn mẹ làm sao muốn sống trên cõi đời.
Con sông Guột quê nhà vẫn đợi tôi những khi cơ cực buồn bã trở về, con sông gắn bó suốt tuổi thơ, nghe những lời thầm thì. Tôi biết khóc, sông biết nghe và là chỗ cho tôi rơi lệ. Qua cơn mưa gió tội tình, sông giống người trở mình sau cơn ngủ say, nước đục ngầu. Vài khóm bèo trôi dạt trên mặt nước không biết đỗ nơi nào…
Ba ngày liền tôi ra ngồi với bờ sông, ở đó tôi tìm được thế giới của mình, bình yên và bao la sau thế giới lòng mẹ. Với tôi, trái tim mẹ rộng vô bờ, dòng sông là thứ hai. Tôi nói với sông nhiều quá, không nhớ mình nói những gì, lẽ nào sông quên mất. Bỗng thấy mình tủi thân, tôi có cha, vậy mà chưa bao giờ nhận được sự chăm sóc dù bé nhỏ, ngẫm lại, vẫn có đứa không bằng mình, không có cả cha lẫn mẹ. Chúng đi làm với tôi, thi thoảng nhăn nhở kể, nói cười, cứ như điều đó chẳng gợn trong lòng chút đau đớn nào. Thế mà lúc uống rượu vào, chúng khóc. Càng thấy con người không phải gỗ đá cỏ rác. Không cha, không mẹ là thiệt thòi, đau khổ chẳng gì hơn. Tự động viên mình, có mẹ, sống thôi.
Sáng sớm ngày thứ tư, mẹ còn say ngủ, tôi quyết định trốn đi, để lại cho mẹ mảnh giấy ghi mấy dòng. Mẹ yên tâm, con biết mẹ phải chịu đựng thêm những ngày mòn mỏi, con sẽ về, đợi con nhé. Nếu không trốn, không bao giờ tôi có thể thực hiện được mong muốn của mình. Đành nhẫn tâm với mẹ vậy, vì ngày mai của con, ngày mai khác.
Bước ra khỏi nhà thì cũng là lúc nỗi lo bùng lên. Sợ mẹ làm chuyện gì dại dột, nhưng không thể dừng được, lẩm bẩm cầu xin mẹ sẽ bình tĩnh, để rồi con gái sẽ về.
Qua đê là đến đường cái, đi một đoạn nữa có xe ôm. Tôi ngồi lên, không cầm được nước mắt. Gió thổi vù qua vai, qua tóc, qua những nỗi niềm giằng co trong tâm trí. Phố xá sẽ là nơi tôi thỏa hận đang sôi trào. Hơn nữa, ở đó có những gã đàn ông bội bạc, ham của lạ, ở đó có… tiền. Rất nhiều tiền, nên tôi có thể kiếm được.
Mẹ sẽ lại ra ngóng tôi mỗi buổi chiều như vẫn từng ngóng, mòn mỏi đợi mãi, và cũng chỉ hun hút lối ngõ, tôi ở xa không mau về được. Lòng mẹ như muối bóp, nhưng không cấm cản được con. Và lúc nào đó, khi đứa con bất hiếu này trở về, bước chân đến sân, mẹ lại ôm chặt lấy: “Tao mong mày đến mỏi mắt…” rồi khóc, rồi cười. Tủi ơi là tủi!
- Hình bóng của những gã đàn ông lại hiện về, tiếng kêu rên lạc thú xen lẫn với tiếng lá xào xạc, tiếng gió trườn mình, tiếng ho của mẹ… Tất cả đổ gục trong cái đầu bé nhỏ, u mê.

Sông tóc dài ơi
Tôi rệu rã trở về. Con đê dài heo hút gió đổ về từ phía mặt sông. Chờ mãi cơn mưa không đến để trôi hết nỗi buồn. Thất thểu bước, vai mang một cái túi nhỏ. Đã hứa sẽ mang tiền về cho mẹ, nhưng không còn một cắc nào, tôi chỉ mang đau đớn và xót xa về thôi.
Bước vào căn nhà chống chếnh lạnh lẽo, tôi gọi mẹ, lúc này mẹ nằm trên giường. Đôi mắt chong gỉ, tóc dài xơ xác phất phơ, tội nghiệp. Mẹ cố trở dậy, ôm con gái vào lòng, xoa đầu tôi như ngày bé thơ. Giọng mẹ nghèn nghẹn, lẫn tiếng ho khù khụ cào vào không gian, bỏng rát, nghe như cả nỗi đau khổ từ xưa vọng về, ngấm vào trái tim đứa con gái tội nghiệp này.
- Ở nhà thôi con, mẹ chẳng cần gì cả. Mẹ sẽ thêm mấy sào ruộng nữa rồi hai mẹ con mình làm, có cháo ăn cháo, có rau ăn rau – mẹ bùi ngùi nói thêm, cái nhìn chảy dài dòng nước mắt, thê lương.
- Không, con chưa thể về được mẹ ạ. Con phải kiếm tiền. Không có tiền cuộc sống cơ cực, kẻ khác khinh bỉ không chịu được. Mẹ chịu khó một vài năm nữa thôi…
- Mày cứ đi liên miên à, trong bộ dạng mày, lại tay trắng… Đời không đơn giản vậy đâu con. Kiếm được đồng tiền là mồ hôi nước mắt rớt xuống…
Đêm, tôi nằm nghe tiếng mẹ ho mà thấy xót xa vô cùng. Không thể nào nhắm mắt được. Hình bóng của những gã đàn ông lại hiện về, tiếng kêu rên lạc thú xen lẫn với tiếng lá xào xạc, tiếng gió trườn mình, tiếng ho của mẹ… Tất cả đổ gục trong cái đầu bé nhỏ, u mê. Mẹ tôi không ngủ được nên đến gần tôi nói chuyện. Mấy năm nay mẹ già đi nhiều quá, da đã nhăn nheo, hai bàn tay gầy nhẳng. Tuổi đã nhiều nhặn gì.
- Con không ngủ được sao? Mẹ cũng không ngủ được, độ này mẹ hay nhớ đến mày, chỉ lo… Tốt hơn con đừng đi nữa, ở nhà rồi lấy một thằng chồng…
- Ai chịu lấy con đâu. Người ta chỉ coi con… Mà thôi, không nhắc chuyện đó nữa… Khó ngủ quá mẹ. Mẹ cũng không ngủ được sao?
Mẹ nén tiếng thở dài. Tôi sợ những tiếng thở dài như thế. Nhiều tiếng thở dài là mẹ có nhiều nỗi khổ tâm. Ngày tôi bỏ nhà đi, mẹ đã khóc cạn nước mắt. Dòng sông ngoài kia oằn mình trong đau đớn của mẹ, mẹ từng ngã ở đó, uống nước, mùa nước dâng lên cao, đục ngầu, ngấp nghé tràn bờ. Tuổi thơ tôi đã gắn bó với dòng sông. Nó nhìn tôi lớn lên, chứng kiến đời gặm nhấm mẹ bằng tất cả sự hằn học bì ổi. Và sau này, mỗi khi trở về sau cơn mơ phố xá ngột ngạt, sông lại chứng kiến lời thì thào tâm sự của đứa con gái bé bỏng nhơ nhuốc, phải không sông?
- Nếu con muốn, mẹ sẽ bán chỗ này đi, hai mẹ con đến một nơi nào đó không ai biết mẹ con mình. Nơi đó, mẹ con mình sống bình yên, con sẽ lấy chồng, đồng ý đi con.
Tôi an ủi mẹ:
- Mẹ yên tâm, con sẽ kiếm một công việc có nhiều tiền để giúp mẹ, vừa rồi con không may mắn, công việc chẳng ổn định nên không có tiền.
Mẹ ôm chặt tôi hơn, áp má mình vào má tôi, nóng hôi hổi, run như lá mỏng gặp gió to.
- Vy ơi, mày đừng dối mẹ nữa. Mày tưởng lừa được mẹ hay sao. Tao biết cả rồi.
Tôi cứng lưỡi, tay chân cũng đờ đẫn mỏi nhừ. Tự thấy mình đáng trách, tưởng lớn lên rồi thì mang niềm vui đến cho mẹ, mà vẫn để mẹ phải xấu hổ mãi. Ôm chặt mẹ hơn, hai mẹ con ôm nhau khóc. “Mẹ ơi, mẹ biết cả ư, con xin lỗi, con đã nói dối. Con khổ quá mẹ ơi…”.
“Được rồi con, mẹ nghèo quá không nuôi nấng được con lên người để con phải bươn chải trong tủi nhục. Đừng khóc nữa Vy ơi”.
Và cơn mưa như mong đợi đã đổ về, ít nhất là tôi biết nơi xóm vắng tẹo teo này, thỏa cơn cuồng si của những đợt gió gào từ chiều. Nước mưa trút buồn tong tỏng xuống lá, mái gianh xối xả… Đột nhiên đèn tắt phụt. Tất cả chìm trong màu đen rờn rợn, chỉ tiếng mưa là không gì dấu được. Đêm ấy, hai mẹ con chong mắt nghe mưa.








