- Chợ không lấp lánh ánh đèn của phố đêm, không có tiếng nhạc bar chát chúa, cũng không phấn son, váy ngắn áo mỏng ồn ào. Chợ diễn ra xuyên ngày đêm trên mạng internet, nơi ai cũng có thể vào để rao bán… tình.

Lời rao trần trụi

“Tìm bạn trai tâm sự. Mình ở Hà Nội, đã có chồng và hai con nhưng chồng mình rất yếu và hay vắng nhà nên mình rất buồn. Mình muốn tìm các bạn trai trẻ khỏe mạnh để tâm sự, mình sẽ chu đáo các bạn cứ yên tâm. Liên hệ với mình theo số 098809...”, ngắn gọn và trực tiếp đó là lời rao tình vừa được chủ nhân đăng tải trên web www.jaovat.com đầu tháng 4 - 2010.

Có khá nhiều lời rao như vậy trong chuyên mục kết bạn của trang rao vặt này. Chúng đều có điểm chung là không cầu kỳ, trực tiếp bày tỏ nhu cầu tìm bạn tình, kèm theo đó là thông tin liên hệ như số điện thoại, địa chỉ, email… Đối tượng lên chợ mạng rao tình cũng đủ loại, từ phụ nữ có chồng đến những cô gái đang còn đi học hay mới ra trường, từ những chàng trai trẻ cho đến giới đồng tính.


Có người chỉ đơn thuần buông lời rao tìm kiếm một cuộc hẹn hò, tình bạn để chia sẻ nhưng có kẻ rất trực tiếp: tìm một bạn tình tích cực. Thậm chí có những cậu trai rao khá trần trụi, giống như một món hàng đầy đủ thông số, tính năng: “Em là một chàng trai 20 tuổi, khỏe mạnh, cao 1m76 nặng 64kg, muốn làm quen với các chị từ 35 đến 50 tuổi để mong được giúp đỡ và học hỏi kinh nghiệm sống. Em có thể đáp ứng mọi yêu cầu của các chị trừ tiền bạc. Em rất nghiêm túc, mong các chị đừng đùa giỡn”.

Ồn ào hơn là chợ tình trên các phòng chat xuyên ngày đêm của Yahoo, nơi đông đảo bạn trẻ Việt Nam thường xuyên online. Chợ online nhộn nhịp không kém các “chợ tình” ở một số góc phố Hà Nội. Chúng khác nhau ở địa điểm mua bán, ngã giá, nhưng chung một điểm là bãi đáp tại các nhà nghỉ.


Diễn ra xuyên ngày đêm trên mạng internet, nơi ai cũng có thể vào để rao bán… tình


Đ. T. Dũng, người trông quán net tại đường Lê Thanh Nghị, Hà Nội, cho biết do thường xuyên nhẵn mặt tại các phòng chat Hà Nội của Yahoo nên cậu gặp gái rao bán dâm trên mạng suốt. “Giới cave giờ chơi Yahoo cũng nhiều, chỉ cần để ý nick chat một chút là biết có phải “hàng” hay không”, Dũng nói.

Không chỉ cave mới lên mạng rao tình, giả vờ kẹt net để bán dâm, mà cả mấy em gái mới lớn do chơi game, online nhiều ở quán nét cũng lên mạng rao tình để có tiền trả chi phí lướt net, chơi game.

Tôi đi chợ tình

Trời nhập nhoạng tối, tôi bật máy tính và đăng nhập vào một chat room Hà Nội. Vẫn nhạc DJ đập chát chúa, những lời chửi nhau tục tĩu văng tung tóe.

Bất ngờ một người bạn quen trong những ngày lang thang trong thế giới ảo gửi tin nhắn: “Có con hàng quen đang kẹt net ở khu Thanh Xuân. Mà giờ tôi ở mãi Gia Lâm xa quá không về được nên “se” cho ông. Nick chat và số phone của em đây này...”.


Tôi ghi nick, đăng nhập chat. Em treo avatar: “Em đang kẹt net Thanh Xuân, đến cứu em với!”. Tôi nhấc máy gọi. Em bảo: Em chơi game ba ngày nay ở quán này rồi, không có tiền trả, còn nợ quán 200k (200.000 đồng). Anh đến số này đường Lương Thế Vinh nhé. Em cắt tóc tém, mặc áo len đen, nhớ đến nhanh đấy...

Sau 30 phút phi xe trong mưa phùn từ khu Chương Dương Độ đến đường Lương Thế Vinh, tôi dựng xe, vào quán tìm khắp. Chỉ thấy trong gần ba chục bạn trẻ đang lạch cạch bàn phím, mắt say mê dán vào màn hình, không có em nào tóc ngắn áo len đen cả. Nhấc máy gọi lại thì phone em tò tí te.

Chủ quán net, một trung niên vạm vỡ thấy tôi lơ ngơ quay ra hỏi: “Tìm ai?”, “Con bé tóc ngắn, mặc áo len đen hả. Nó ngồi thiền quán này ba ngày nay nhưng vừa có thằng đi xe Wave đến trả tiền net và đón đi rồi...”. Hỏi thêm mới biết hóa ra em là khách ruột của quán này, chơi game online, cứ một vài ngày lại có một anh đi xe đến đón và trả giùm tiền net.

Sau bữa “cứu net” hụt đó tôi đã có một danh sách dài những số điện thoại mà người bán rao trên mạng. Chợ tình ảo có đi mới biết, cũng đầy đủ hỉ nộ ái ố, thật giả lẫn lộn. Những cuộc điện thoại đầu tiên cho chủ nhân của dòng tin nhắn rao tình khiến tôi bị chửi té tát, dù chưa kịp nói gì.

Sau hỏi ra mới biết mấy chị bị kẻ xấu chơi bẩn, dùng số điện thoại của chị để đăng lên các web. Sau đó hàng trăm cuộc điện thoại tin nhắn quấy rối gửi đến máy, khiến cho nhiều người rơi vào trạng thái khủng hoảng.

Sau nhiều cuộc gọi, tôi phát hiện tỷ lệ thông tin bẩn trong những lời rao trên lên đến 70%, phần còn lại là thiết kế được các cuộc hẹn. Có cuộc gặp, người rao tình thực sự mong muốn gặp người bạn để tâm sự, sẻ chia những trắc trở trong cuộc sống. Có cuộc gặp thì họ thẳng thắn ngã giá bao nhiêu, như thế nào, ở đâu...


Họ rao tình cảm của mình giống như một món hàng điện tử, máy lạnh... trong các trang mua bán


Nhà thổ… online

Trao đổi với phóng viên, anh N.V.Hưng, thành viên quản trị của một web rao vặt, mua bán, cho biết kiểu rao tình như vậy khá phổ biến trên những trang web chuyên về mua bán, rao vặt những năm gần đây. Họ rao tình cảm của mình giống như một món hàng điện tử, máy lạnh... trong các trang mua bán.

Theo anh Hưng, do việc đăng tải hoàn toàn miễn phí, người rao chỉ cần truy cập trang web là có thể rao tình. Những trang chuyên rao vặt về bất động sản, điện tử, máy tính thậm chí cũng có tin rao tình.

Theo tìm hiểu của chúng tôi, có khá nhiều trang web giống như một nhà thổ trực tuyến được núp dưới danh nghĩa kết bạn, tìm người yêu, tìm bạn đời, bạn tình... hay tìm bạn bốn phương.


Khác với chợ tình trên web mua bán rao vặt, các chat room người rao tình thoải mái mà không mất chi phí, các web với danh nghĩa kết bạn thực hiện tinh vi hơn, bắt buộc người tham gia phải đăng ký thành viên, trả phí bằng tin nhắn điện thoại, hay thẻ nạp.

Sau khi thực hiện đủ các bước đó, các thành viên có thể tìm đối tượng của mình như theo các tiêu chí mong muốn (như độ tuổi, nghề nghiệp, sở thích, hình thức...); các đối tượng gặp gỡ như thế nào, làm gì do hai bên tự quyết định.








- Cúp cua, hẹn hò lên tầng thượng để chơi trò “đá lưỡi” (hôn môi); yêu một lần hai, ba cậu để được tiếng nhiều người theo đuổi. Các teen nam, nữ xem việc xem phim sex và “thực hành” là việc rất đỗi bình thường. Đặc biệt, những vụ đánh ghen, tranh “bạn gái” là một trong những nguyên nhân của bạo lực học đường tại TP HCM.

Yêu để có tiền ăn quà vặt

K.H – học sinh trường THCS Trần Văn Ơn (Q.1) kể: “Bạn trai em tỏ tình em bằng hỏi thẳng em có thích làm bạn gái của bạn đó không. Em thấy bạn đó xinh trai nên kết. Với lại “yêu” cũng không mất gì, lại được bạn trai dẫn đi ăn, uống trà trân châu thoải mái, không phải tốn khoản ăn quà vặt…”.

T.M, học lớp 7, trường THCS Minh Đức hồn nhiên “bật mí”: “Bọn em chọn bạn trai cho mình là “đại ca” của khối hoặc ít nhất là lớp đó để được “nể”. Với lại các bạn đó có rất nhiều tiền, thỉnh thoảng lại đưa cho vài tờ polymer để tiêu¸ shopping. “Yêu” thì chỉ mất vài cái “đá lưỡi”, em tuyệt đối không cho “sờ soạng” lung tung”.

T.M cho biết thêm: “Hội em toàn các bạn gái xinh đẹp, học giỏi, học lớp chuyên, chọn của trường mà toàn yêu “đại ca” không hà…”.

Khi được hỏi việc yêu có ảnh hưởng đến chuyện học không, T.M cười tươi tắn: “Cũng có chút chút. Nhiều khi không từ chối được bạn trai rủ cúp cua, lên sân thượng “yêu”. Hoặc buổi tối, nói dối bố mẹ học thêm để đến khu vui chơi tìm chốn riêng tư”.

Tại các khu vui chơi “nghiễm nhiên” dành cho teen ở TP HCM như Diamond Plaza, Hùng Vương Plaza, dễ dàng tìm thấy các teen với đủ loại trang phục lòe loẹt, áo thun hở vai, tóc xù, ngang, xéo đủ màu sắc.


Những khu vui chơi là "sân yêu" của các cặp đôi teen


Bắt chuyện với X.L, được biết em là nữ sinh lớp 10 hiện đang theo học ở một trường THPT quận Bình Thạnh, TP HCM cùng nhóm bạn dạo vài vòng trong Diamond Plaza để mua sắm và... khoe trang phục. X.L khá hồn nhiên khi cho biết: “Tụi em chỉ mặc những trang phục để phá cách cho thoải mái sau một ngày phải mang trên mình bộ đồng phục chán ngắt. Chẳng có dịp nào để diện style của mình cả”.

Khi được hỏi tại sao các em được mang trang phục, kiểu tóc này ra khỏi nhà thì X.L cho hay: “Tụi em đều đem đồ trong túi xách. Đến đây mới vào toilet để thay và tạo mẫu tóc mới!”

"Sân yêu” của teen sau khi rời trường là các khu vui chơi như Diamond Plaza, Hùng Vương Plaza… Để có tiền, các teen nam phải xoay đủ kiểu, từ nói dối các khoản học ngoài trường đến “chôm chỉa”của bố mẹ.

“Nếu bí quá, tụi em phải vào công viên. Chỗ này tha hồ tâm sự nhưng cũng gặp nhiều anh chị lớn quá, có khi bị bắt nạt nên tụi em cũng ngại vào…”- một teen nam nói.

“Sex á - chuyện nhỏ!”

Teen T.M còn tiết lộ thêm: “Thực ra, em đã lên mạng xem phim sẽ nhiều, bạn bè em cũng “thực hành” theo, kể lung tung; còn em vẫn chưa thử với bạn trai. Qúa lắm em mới chỉ cho bạn em “sờ soạng” phía trên thôi.”

Trong nhóm của em, có bạn "yêu" cùng lúc 2 - 3 người. Máy điện thoại của bạn ấy lúc nào cũng có tin nhắn hẹn hò. Bạn ấy cũng giỏi, hẹn hò hai, ba người nhưng chẳng ai phát hiện ra bạn ấy chơi tay ba, tay tư cả.


Đối với không ít học sinh, sex giờ đây chỉ là chuyện nhỏ, các em còn đưa hình ảnh, clip lên mạng để 'khoe hàng'


Nam học sinh lớp 8, một trường THCS tại TP HCM cho hay: “Bố mẹ em thường đi làm vắng nhà cả ngày, em thường rủ bạn gái về nhà mở mạng xem phim sex và làm theo. Bạn gái em học lớp 9, hơn em một lớp, cũng “máu” lắm!”

Việc các nam sinh đem chuyện giới tính ra khoe là nhằm ”thể hiện bản lĩnh". Trong nhóm, nam sinh nào chưa “thử” qua một lần là chưa được kết nạp thành thành viên chính thức. Để nâng cao sĩ diện, nhiều học sinh nam tìm đến gái làng chơi bằng tuổi chị gái mình để “thử cho biết”. Một nguyên tắc bất di bất dịch là chuyện riêng tư này có thể tự do “buôn” trong các nhóm HS nhưng phải tuyệt đối bí mật với các bậc phụ huynh bởi bọn trẻ đều biết không có ông bố bà mẹ nào có thể chịu nổi khi biết sự thật về con mình.

Sẵn sàng “chiến đấu” vì tình

Đứa nào dám ngắm người yêu tao? Lại tán tỉnh bồ tao à? Có biểu hiện lảng vảng gần đối tượng của tao xem?.... tất cả đều bị ăn đánh ngay.

Yêu “đại bàng” là cách an toàn và vênh váo nhất của teen nữ. Không chỉ an toàn với bạn nữ mà ngay cả bọn con trai cũng phải nể phục. Q.A., Trường PTTH Lê Quý Đôn kể: “Em không thích bạn H. vì bạn ấy cũng không đẹp trai lắm. Nhưng ở trường này, hắn là đứa oai nhất, chẳng ai dám động vào, nên em đã nhận lời. Nhưng sau đó em lại thấy thích một bạn trai cùng lớp. Em nói chia tay H.,thế là hắn tức lên, đợi em và bạn trai kia đi học về là rủ mấy cậu khác chặn đường đánh. May mà em xin và hứa sẽ quay lại với H. nên H. tha cho bạn kia”.


Đánh nhau vì bị nói xấu, vì tranh người yêu như đang trở thành một thứ dịch tràn lan trong học đường.


Không chỉ có mấy vụ ghen của các chàng choai choai, mà mấy vụ ghen của các nàng mới ầm ĩ và hoành tráng. Một học sinh nữ lớp 7 van nài xin giấu tên, và kể về vụ đánh ghen trong toilet của trường: “Nam đang thích Hương, bỗng dưng chuyển hướng sang Nga, một học sinh mới nhập lớp. Sau một tuần Hương lầm lì chả nói lời nào, hôm ấy có giờ thể dục, khi Nga vào toilet, Hương kéo theo 4 bạn gái khác vào theo. Sau đó là màn xông vào, tốc áo của Nga lên và chụp ảnh. Hương mặt lạnh ngắt tuyên bố: “Nếu mày không tìm cách cho thằng Nam châm dứt thích mày, thì bức ảnh này sẽ đi khắp trường”. Nga sợ quá, phải xin bố mẹ cho chuyển sang trường khác”.

Theo các học sinh được hỏi, các em đều cho biết, đến quá nửa số vụ đánh nhau trong trường là do ghen tuông. “Làm gì chứ cướp người yêu là phải cho một bài học”, một nữ học sinh lớp 9 thản nhiên tuyên bố.

- Bỏ ra nhiều đêm để tìm hiểu về thế giới online đen, chúng tôi - những người trẻ thường xuyên cập nhật thông tin về thế giới ảo này - vẫn không khỏi rùng mình trước sự đầu độc của lối sống thác loạn, đầy ma lực đối với không ít bạn trẻ.



Khi bóng đêm buông xuống cũng là lúc các chat room rộn rã sáng ánh đèn. Giới nghiện chat sex từ khắp nơi đê mê ngồi trước bàn phím, quay cuồng trong tiếng nhạc DJ và những vũ điệu gợi dục trên màn hình webcam…

Múa thoát y online

Phòng chat rộn rã tiếng nhạc sàn. Những dòng chữ khen tay MC (người cầm micro của chatroom) thửa được nhạc hay. Thi thoảng một câu nói tục tĩu rủ rê chat sex lại hiện lên trên màn hình, đa phần là của những cậu trai.




Tôi nhấp chuột, pm (gửi tin nhắn) cho nick khá kêu: gaihot… vì thấy cô viết những dòng chữ gợi dục; “Hot thật không? Thể hiện coi”. “Muốn biết hả, coi cam (xem webcam)”, cô gái trả lời. Cửa sổ webcam bật ra giữa màn hình, một cô gái khá trẻ ngồi trước bàn phím hiện ra, phần cơ thể phía trên trần trụi da thịt, chỉ có chiếc áo lót đen hờ hững che trước ngực.

Chưa đầy 30 giây sau tôi nhận được lời nhắn: “Anh có thẻ điện thoại không? Thẻ Mobi, Vina hay Viettel loại nào cũng được”; “Thẻ 50 k (tức 50.000) em thoát y, 100k (tức loại thẻ 100 nghìn) em show hàng từ a đến z”. Tôi ngẩn người trả lời: “Không có”. Màn hình webcam bất ngờ tắt phụp. Trên cửa sổ chat hiện lên dòng chữ gọn lỏn: “Không có thẻ mà đòi xem cam. Lượn khẩn trương cho nước nó trong”…

N.M.Hùng người bạn nghiền chat làm ở một công ty du lịch tại Hà Nội cười sặc sụa khi nghe chuyện một lần chat sex của tôi. “Ông gặp đứa chuyên nghiệp rồi, giờ chúng nó khôn lắm. Phải nạp thẻ điện thoại, các em mới chat và cho xem hàng. Mà trò này xưa rồi. Tôi phải cho ông rửa mắt mới được, vào room chat của paltalk mới là đẳng cấp chat sex thứ thiệt”, giọng Hùng tưng tửng như một dân chơi đầy kinh nghiệm.




Một tối cuối tuần, Hùng rủ tôi đến nhà. Hắn bật laptop, đăng nhập paltalk một trình duyệt chat tương tự như Yahoo messenger nhưng có tính năng hỗ trợ đa phương tiện chat video và âm thanh tiện lợi hơn. “Hot top girl” là một phòng chat ruột mà Hùng thường xuyên online. Theo lời giới thiệu của hắn thì đêm nào phòng chat này cũng có một vài cô gái chat khỏa thân, múa gợi dục cho các bạn chat khác trong phòng xem.

Gần 12 giờ đêm, giờ vàng của một màn múa thoát y trên thế giới ảo. Nhạc sàn đập chát chúa, MC của phòng chat giọng hổn hển kích động kêu gọi thêm gần 100 thành viên khác bật webcam để cổ vũ một hotgirl của phòng chat.

Hùng nhấp chuột tặng nhân vật chính của đêm chat một bông hồng đỏ nhấp nháy trên màn hình. Trên webcam, một cô gái khá đẹp, trên giường ngủ, đang cởi dần bộ đồ lót lả lơi của mình. Bên cạnh cô là một khay rượu tây kèm theo một bộ dụng cụ sextoys. Không khí phòng chat rạo rực, quay cuồng theo vũ điệu thác loạn của cô gái…

Màn múa thoát y lên đến cao trào khi cô gái nốc cạn cốc rượu Tây, một tay rờ đến sextoys. Con mắt Hùng sáng rực như bị ma làm. Tay MC không biết nhường micro cho nữ nhân vật chính từ lúc nào làm tiếng thở hổn hển rên rỉ trộn lẫn thứ nhạc nền kích động vọng ra dồn dập từ chiếc loa laptop…




Khi chatroom dần im ắng trở lại, Hùng mở lướt qua các webcam khác của các thành viên tham gia, nhiều gương mặt phờ phạc hiện ra, có người đã ngủ gục phô bày cơ thể trần trụi của mình trước webcam…

Vương quốc chat gợi dục

Paltalk là một phần mềm chat online khá nổi tiếng (tương tự như Yahoo messenger) được đông đảo người Việt trong nước và hải ngoại sử dụng. Có hàng chục phòng chat trên paltalk của cộng đồng người Việt thường xuyên tổ chức kiểu múa thoát y và chat sex như vậy. Nhiều năm gần đây chat paltalk thực sự trở thành một “vương quốc chat khiêu dâm” mà dân chơi thế giới ảo trong và ngoài nước không hề xa lạ.




Theo lời Hùng, để tham gia và coi những màn múa thoát y này người chơi phải có nick vip, và phải trả tiền mới có thể sở hữu những nick chat này. “Nick chat trong paltalk cũng phân đẳng cấp. Đắt nhất là nick màu tím phí 200 USD/năm, nick màu xanh lá cây phí 60 USD/năm và 40 USD cho nick màu xanh dương. Những loại nick này được cung ứng tiện ích nhất định tùy theo số phí bỏ ra như xem webcam không cần xin phép, chất lượng hình ảnh và âm thanh tốt…”, Hùng nói.

Theo tìm hiểu của PV, giới nghiện chat ở trong nước có khá nhiều người chơi paltalk. Hoạt động mua bán nick chat cũng diễn ra khá rầm rộ trên các diễn đàn mạng và các web mua bán rao vặt. Liên hệ số điện thoại 0953… của Khánh, người đăng tin nhận làm nick chat vip trong paltalk, chúng tôi được Khánh cho biết việc lập nick chát này khá đơn giản. Chỉ cần bỏ ra số tiền từ 600.000 đến 1,4 triệu đồng là chỉ 30 phút sau người chơi có thể sở hữu một nick chat VIP. Việc thanh toán thông qua thẻ ngân hàng và không có gì đảm bảo người mua nick chắc chắn không bị lừa.

Theo các diễn đàn của cộng đồng thế giới ảo, khá nhiều ý kiến cho rằng hiện tượng chat khiêu dâm rộ lên gần đây đang ngày trở nên thác loạn, biến thái một cách bệnh hoạn, làm lệch lạc lối sống của giới trẻ. Không những dư luận lên án mà chính những thành viên thường xuyên tham gia chat paltalk đã bày tỏ ý kiến bức xúc, phản đối khi nam ca sĩ “đình đám” Ngọc Sơn của Việt Nam lộ clip chat khiêu dâm trong paltalk của mình trên mạng.

Clip Ngọc Sơn trên paltalk 1





- Đoạn clip thầy giáo hôn học sinh đang làm xôn xao dư luận Trung Quốc. Chỉ sau 2 ngày, từ khóa liên quan đến sự kiện này đã trở thành một trong những từ khóa hot nhất trên các trang tìm kiếm.

Trương Khả Hân, cô học sinh lớp 9 xinh đẹp, nhân vật nữ chính trong clip thầy giáo hôn học sinh đang gây sốt trên mạng Trung Quốc.


Mới đây, trên mạng lại xôn xao truyền đi lá thư tình của thầy giáo này viết cho cô học trò Khả Hân, đề ngày 16 tháng 3 năm 2010. Nội dung bức thư như sau:

“Hân Nhi à,

Tối qua em ngủ có ngon không?

Anh thì suốt đêm không ngủ, trằn trọc trở mình. Anh nghĩ nhiều, rất nhiều. Trong đầu chỉ tràn ngập hình ảnh dễ thương của em, nụ cười tươi xinh của em, giọng nói thân thiết của em, và dáng vẻ yêu kiều của em. Hân Nhi à, anh thực sự rất nhớ em, giận mình không thể ôm em vào lòng ngay lúc này.

Hân Nhi, em biết không, quyết định nói trong lá thư của em hôm qua thật quá hoang đường, thật quá ngốc nghếch, dù làm trái tim anh đau nhói, nhưng cũng nói lên tâm hồn em ngây thơ, trong sáng, đẹp đẽ biết nhường nào. Cho nên, anh càng không thể rời xa em, Hân Nhi của anh, anh yêu em, thần Tình yêu của anh ạ.

Em nói, em không muốn làm tổn thương bất cứ ai trên thế giới này, nhưng em biết không, quyết định của em hôm qua đã làm tan nát trái tim người mà em yêu nhất, và cũng là người yêu em nhiều nhất trên đời.

Hân Nhi, em biết không, trên đời này có rất nhiều thứ có thể mua đi bán lại, nhưng chỉ duy nhất có tình yêu là không thể cưỡng ép, cầu xin, càng không thể chuyển nhượng. Em biết không, em mãi mãi là báu vật trong trái tim anh, là người anh yêu nhất, là nữ thần của anh! Mất em rồi, trên bầu trời anh sẽ chẳng còn ráng mây ngũ sắc, trong thế giới của anh chẳng còn niềm vui, chẳng còn tiếng cười, chẳng còn lý tưởng. Em biết không, quyết định của em, ở phương diện nào đó có thể là đúng, nhưng có thể sẽ là nỗi tiếc nuối, đau khổ lớn nhất trong cuộc đời này, mà anh thì không nhẫn tâm nhìn cô bé của anh đau khổ.

Có thể tình yêu của chúng ta không được “danh chính ngôn thuận”, có thể chúng ta sẽ chẳng thể nào đến bến, có thể sẽ là một kết thúc buồn thương, thậm chí là cay đắng. Nhưng anh muốn em tin rằng, tình yêu của anh, sự quan tâm, chăm sóc của anh sẽ theo em suốt đời, sẽ không bao giờ thay đổi, ngay cả cái chết cũng không làm tình yêu ấy đổi thay. Từ đáy lòng mình, anh chúc em sẽ lớn lên trong niềm vui, cảm ơn những niềm vui, niềm hạnh phúc em đã mang lại cho anh. Em mãi mãi còn trong trái tim anh!

Thời gian của chúng ta không còn nhiều nữa, mong rằng sau mỗi buổi tan trường, em có thể ở lại cùng anh một chút, để chúng ta có thể được ở bên nhau, để anh có thể ôm ấp, chở che em bằng tình yêu của mình!

Tấm ảnh ấy, em để lại cho anh được không? Anh muốn mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút được nhìn thấy em, Hân Nhi của anh, nữ thần của trái tim anh!”.


Lá thư này gây xúc động cho nhiều cư dân mạng, đặc biệt là một bộ phận giới trẻ. Nhiều 9x, trong đó có những bạn học của Khả Hân, nói thầy giáo của họ là một ông thầy tốt, còn bản thân Khả Hân là một học sinh giỏi, cán sự môn Toán. Tuy nhiên, đây chỉ là thiểu số. Dư luận phê phán chuyện tình này có thể được tóm gọn trong bình luận của một cư dân mạng: “Thầy giáo hôn học sinh nửa tiếng đồng hồ, mỗi phút đều là những phút đáng xấu hổ”.

“Ai cũng biết, nhiệm vụ của người thầy là dạy dỗ học trò, còn công việc của học trò là học tập, nhưng thầy giáo và cô học trò này đã làm những gì? Họ coi trường học như chỗ hẹn hò yêu đương, vui vẻ của mình. Hơn nữa, đây chẳng phải một tình yêu chân chính gì, cũng chẳng phù hợp với thân phận của mỗi người: ông thầy thì quẳng đi cả tôn nghiêm của đạo thầy trò, cả đạo đức nghề nghiệp, lợi dụng ưu thế của “người lớn” để chạy theo cái dục vọng của mình, còn cô học trò chưa đủ tuổi thành niên đã bị ông thầy “dắt vào đời”, dù ông thầy không thể chối bỏ được trách nhiệm chính, nhưng cô học trò ít tuổi mà đã “thành thục” như vậy, cũng thật khiến người ta phải sợ”.

Trước mắt, thầy giáo này đã bị đình chỉ công tác, chờ điều tra. Danh tính thầy giáo chưa được tiết lộ.

Bouns: Thầy giáo hôn nữ sinh lớp 9 ngay ở văn phòng trường!

Đoạn clip thầy giáo trẻ hôn học sinh ngay trong văn phòng trường đã khiến cư dân mạng lên tiếng bất bình.

Ngày càng nhiều những scandal trong giới học đường, đặc biệt là những scandal giữa giáo viên và học sinh đã ảnh hưởng nghiêm trọng tới môi trường sư phạm và lòng tin của người dân vào ngành giáo dục

Đoạn clip dài 1 phút 13 giây ghi lại cảnh thầy giáo trẻ dạy môn toán ôm hôn thắm thiết một nữ sinh lớp 9, do quá “say đắm” nên 2 người quên đóng cửa sổ và đã bị một học sinh dùng điện thoại quay lại rồi tung lên mạng.

Có vẻ như họ quá say đắm nên đã bất chấp...

Trong clip, ban đầu 2 thầy trò trò chuyện nho nhỏ ngay tại văn phòng của trường, sau đó có lẽ do không kìm chế được 2 người đã ôm hôn nhau thắm thiết. Một học sinh tiết lộ, đoạn clip được quay lại sau giờ học, nữ sinh trên vốn rất xinh đẹp, là “bông hoa” đẹp nhất nhì trong trường.

“Đội ngũ giáo viên đang được trẻ hóa trong khi thế hệ học sinh bây giờ ngày càng phát triển sớm cả về thể chất lẫn tâm sinh lý. Cộng thêm khoa học công nghệ phát triển càng khiến cho những hiện tượng trên dễ dàng được phát tán trong cộng đồng. Chỉ có ý thức, nhận thức cá nhân mới là yếu tố hữu hiệu nhất để cải thiện những hiện tượng phản giáo dục trên”, một độc giả phát biểu.


- Chính cha tôi đã đánh cắp những nụ cười, cả hạnh phúc của người đàn bà đem đi rao bán. Khúc sông nào đó trên đường đời, tôi không bao giờ dám nhớ ông.

Trước con sông, tôi thực sự bị nỗi nhục nhã bủa vây. Nói gì với sông đây? Mình đã lừa dối sông, đã làm chuyện đồi bại rồi. Sông chắc hận tôi, khinh bỉ tôi lắm, giống như sự khinh bỉ của dân làng đã phùi cả ra mép. Tôi quỳ trước sông cho gió phả vào. Nhưng, này sông, đã vung cái lao ra phóng đi rồi, phải theo nó thôi. Tôi đã hứa với mình phải lo cho mẹ, càng nghĩ càng thương. Mẹ đã khổ quá nhiều.

Cầu mong cho có bão, bão cuốn tôi đi.

Đêm nằm mơ thấy cha tôi về. Vẫn là những kiểu hành hạ cũ, cứa vào lòng hai mẹ con. Vẫn là ánh mắt hằn học và cái nhìn thét lửa, cháy bùng, có thể đưa tay bóp cổ hai mẹ con bất cứ lúc nào.

Mấy ngày về thăm mẹ, tôi đều bị ám ảnh bởi những hình ảnh ấy. Cha đè lên bụng người phụ nữ không còn mảnh vải nào, oằn oại, mướt mồ hôi. Hai người vật vã, cấu víu. Và tiếng rên rỉ, tiếng thở, tiếng ken két của giường tre… Chuyện lâu rồi mà như đang diễn ra trước mắt. Lúc đó tôi không muốn chớp mắt để ghi rõ chi tiết tội lỗi của cha, vậy mà không thể nhìn lâu hơn. Cho đến lúc cha tôi đủ trí khôn, càng thấm thía nỗi đau của mẹ, người phụ nữ tận mắt bị chồng phản bội.


Tôi không dám nhìn mẹ, chạy vù ra sông như cơn gió trong sự khó hiểu của mẹ.

Cha tôi không có một hình ảnh đẹp nào để tôi phải nhớ, phải nể. Tình thương trong ông nghèo nàn, như chính những ngày ông hưởng cuộc sống của kẻ ăn mày. Đối lập đó là hình ảnh mẹ. Nhưng để tìm được nụ cười trên khuôn mặt mẹ thì khó lắm thay. Chính cha tôi đã đánh cắp những nụ cười, cả hạnh phúc của người đàn bà đem đi rao bán. Khúc sông nào đó trên đường đời, tôi không bao giờ dám nhớ ông.

Mẹ tôi vui mừng khi đứa con gái đưa tiền: “Con gái mẹ đã làm ra tiền rồi, giỏi quá”. Tôi không dám nhìn mẹ, chạy vù ra sông như cơn gió trong sự khó hiểu của mẹ. Tối về mẹ hỏi, tôi lại tránh đi: “Con vội ra vớt chiếc thuyền ngoài sông”.

Nhìn mẹ lui cui mắc võng, thổi lửa nấu cơm, um úm khói vây quanh người. Càng thương bấy nhiêu ngày tháng qua đã trôi đi buồn bã, bao nhiêu ngày mẹ nhóm khói, nhòe cay mắt mà chẳng biết đến ngày mai nỗi vất vả có vơi đi không. Tôi ào xuống sông, gào thét như con trâu điên khùng ngụp nước. Chảy đi sông ơi, chảy đi nỗi buồn, chảy đi thời con gái đau nhói, sông tóc dài ơi…!

Dìm mãi, dìm mãi, tôi không chịu vớt mình lên.

(Còn nữa)

- Bị bóc trần trong căn phòng chỉ có hai người, tôi hồi hộp thở, và thấy toàn thân rờn rợn, dâng lên niềm cảm xúc khó nói…

Đó là cảm giác ghê rợn và nhục nhã. Tôi đã bán mình, một sự sa ngã dễ dàng bởi lời cám dỗ. Hay đúng hơn là lúc đó, chị Dung rót vào tai tôi những lời làm tôi cảm giác chị nói đúng quá. Một người đàn bà mà tất cả đám nhân viên lớn bé đều gọi là mẹ cũng rót mật vào tai tôi, làm tôi mụ mị và bị sai khiến. Chị Dung đưa tôi vào nhà nghỉ. Mấy ngày tôi không phải làm gì, chỉ ăn và chơi. Thấy mấy chị cứ nói đi khách, đi khách, của ông này to ông kia ngắn, ông khác lại dai sức… Và đếm loạt soạt những đồng tiền mà họ gọi đó là tiền “bo”, rất nhiều. Tôi ước mình được cầm những đồng tiền ấy. Chị Nghĩa nói: “Đi khách đấy, đi khách sẽ được nhiều tiền”. “Đi khách là gì?” – tôi ngờ nghệch hỏi. Chị Dung bảo đi khách là đi tiếp khách, họ cần gì thì mình nhiệt tình chiều, sẽ được nhiều tiền lắm.


Lần bán trinh, tôi được trả ba triệu


Ở quê, khi cần mặc quần lót, tôi chỉ biết một loại vải mềm, dễ chịu. Ra đây thấy các chị mặc cái quần bé xíu, mặc vào ran rát, ngứa ngáy như mảnh lưới con, có mặc cũng như không, đến buồn cười.

Chị Dung đưa cho tôi bộ quần áo ngắn cũn cỡn bảo mặc vào. Quần chỉ kéo đến đầu gối, còn áo không che kín được cái rốn. Tôi thấy khó chịu. “Eo ơi, em không mặc đâu, xấu hổ chết!”. Không học làm sao kiếm được tiền hả Vy? Chịu khó đi, nghe lời chị”. Mẹ đã dặn phải nghe theo chị Dung, chị ấy ra phố trước, chắc chắn là khôn hơn, thôi cứ làm theo.

Bà chủ đưa cho tôi mấy bộ quần áo nữa. Tôi hỏi chị Dung “Bà ấy cho à?”. Chị lắc đầu, chỉ cho mượn thôi, làm được tiền phải trả. Tôi được cử đi tiếp một vì khách quý, đó là lời bà chủ nói, chị Dung cũng nói vậy. Mấy chị khác cũng thế. Họ bảo lần đầu nên phải cẩn thận, đừng để khách phật ý. Họ xức nước hoa, bôi phấn và buộc lại tóc cho tôi, bảo mặc áo hở ngực, lộ ra hai khoảng trăng trắng, với cái hốc sâu. Tôi thấy run và ngượng, loi choi đứng trước gương soi mình. “Được rồi, đừng có run, xinh ra phết. Khách sẽ hài lòng cho mà xem”. Tất cả mọi chuyện đã xong, chị Dung dẫn tôi vào phòng.


Họ bảo lần đầu nên phải cẩn thận, đừng để khách phật ý


Sau khi gõ cửa, bên trong có tiếng “cứ vào”, chị Dung đẩy cánh cửa ra, một người đàn ông đã nằm sẵn trên giường. Chị Dung vui vẻ: “Anh ơi, em này nhé. Xịn đấy, chúc anh vui!” rồi chị đẩy tôi vào. Tim tôi đập loạn xạ, phập phồng khuôn ngực trắng lộ liễu.

Người đàn ông ngồi hẳn dậy, ông ta có nước da trắng, đẹp trai, chắc chắn là người ăn sung mặc sướng. Tôi đoán thế. Ông ta chừng bốn mươi. Bảo tôi ngồi lại mép giường. Tôi khép nép ngồi xuống, ông ta đưa hai cánh tay ra ngang bụng tôi. Bị bất ngờ, tôi giật mạnh, đứng dậy. Ông ta đứng dậy, xuống khỏi giường, chỉ mặc mỗi cái quần xà lỏn. Tôi lùi sát lại tường. Người đàn ông đưa tay sờ lên ngực, tôi hất ra. “Kìa đừng làm thế” – ông ta nói “Em làm thế thì vào đây làm gì?”. Tôi trả lời: “Tiếp khách”. “Vậy thì tiếp đi”. “Tiếp khách chứ không phải làm thế”. Ông ta phá lên cười: “Đúng là con gái chưa bị lần nào, rất ngây ngô. Càng hay. Nào chiều anh đi”. Ông ta lao vào ôm chặt lấy tôi, tôi hét lên, ông ta càng ôm chặt, hai tay chặt như gọng kìm, áo tôi trễ xuống ngang lưng. Không sao thoát được, tôi tìm thấy cánh tay ông ta, cắn thật mạnh. Ông ta kêu ai ái rồi buông tôi ra, chờ có thế, tôi hốt hoảng mở cánh cửa lao ra ngoài.

Nhà hàng to tiếng một lúc. Sau, bà chủ trấn an được ông khách nọ. Ông ta cáu giận vì sự phản kháng của tôi. Bà bắt tôi tiếp tục vào với ông này, tôi không chịu, mặt giàn giụa nước. Ông khách cũng không còn hứng thú, bỏ đi.

“Thế này thì mất hết khách chứ còn gì. Con kia, mày làm gì thế hả?”. Tiếng bà rít qua kẽ răng, cả túi phấn son ném vù về phía tôi. Chị Dung cũng bị mắng. Chỉ đến tối thôi, giọng bà chủ đã dịu xuống trăm lần, lại nhỏ nhẹ bình thường. “Con đã vào đây rồi, phải biết mình kiếm được tiền là ở họ”. Tôi đòi về, xin phép ra ngoài đứng khóc một mình. Chị Dung an ủi: “Mày muốn có tiền không hả Vy? Muốn có tiền thì phải chiều người ta. Mày có biết người làng mình họ chỉ coi mẹ coi mày là gái điếm không? Chính mày đã nghe thấy mà. Gái điếm chính là đi bán cái đó để lấy tiền đấy. Dù sao người ta cũng coi mày như vậy rồi, hãy làm đi, kiếm tiền, thật nhiều mà sống. Không có tiền chúng nó khinh cho như giẻ rách. Tao đã làm rồi. Mày tưởng đi rửa bát quét nhà mà mang được về nhiều thế hả. Mấy năm nay tao làm điếm đấy, mày biết chưa?”. Tôi rưng rức, không nói lên lời, mắt nhòa nhạt trong đêm leo lét ánh điện. Chị Dung day day người tôi “Đừng như vậy nữa. Mày có thương mẹ mày không?”. Tôi lí nhí “có”. “Vậy thì đợi chờ gì, thương mẹ thì phải làm cho mẹ đỡ khổ, có tiền giúp mẹ, cho mẹ được sung sướng, bố mày không về, đã vui vẻ ở nơi nào rồi. Mày cứ có nhiều tiền, đưa mẹ mày ra phố mà sống, không đứa nào dám khinh”.


Lần đầu tiên tôi đã tình nguyện với đàn ông…


Không khóc nữa, lời chị Dung nói đúng quá. Nghèo thì hèn. Hèn nên người khác chê bai, muốn nói gì cũng được. Chỉ còn cách kiếm tiền để mẹ sống sung sướng. Tôi nuốt nước mắt. “Chị Dung, em muốn có tiền, nhiều tiền”. “Vậy là chịu tiếp khách hả?”. Tôi gật, Chị reo lên, kéo tôi vào chỗ bà chủ . “Mẹ ơi, cái Vy chịu tiếp khách rồi”. Bà chủ cười thỏa mãn, hai mắt him híp khoan khoái. Tôi nhìn thấy cả khuôn ngực to quá cỡ của bà cũng rung rinh.

Lần đầu tiên tự nguyện để người khác đè lên mình. Người đó vâm vấp, tướng giàu sang. Tôi cởi áo quần. Người đó ngăn “Anh cởi cho em, em cởi cho anh, vậy mới sướng”. Tôi chiều theo ý đó. Bị bóc trần trong căn phòng chỉ có hai người, tôi hồi hộp thở, và thấy toàn thân rờn rợn, dâng lên niềm cảm xúc khó nói… Tôi thận trọng cởi quần áo cho người đó.

Cuộc làm tình, có thể nói là ngoạn mục. Sau này, trong cuộc đời, tôi không gặp người nào làm tình kỹ lưỡng như thế. Ông ta chà khắp người tôi bằng miệng, bằng lưỡi... khiến tôi cảm thấy mình được thăng hoa...

Lần đó tôi được trả một triệu, bà chủ bồi dưỡng thêm một ít nữa, nói là ngoan sẽ được thưởng nhiều. Rồi nghe chị Dung nói, người khách đã mua trinh của tôi với giá ba triệu. Lần đầu tiên tình nguyện với đàn ông…

- Bước chân đi, mẹ bùi ngùi đem giấu nỗi buồn thương sau những nụ cười gượng gạo. Khỏi làng rồi, còn hình dung dáng mẹ đứng khắc khổ dưới tán tre pheo trông ngóng con.

Hai mẹ con đấu tranh với sự khinh miệt dè bỉu của dân làng. Đôi khi, sự khinh miệt còn đau đớn hơn lưỡi dao cứa vào da thịt. Mặt mẹ ngày càng cúi xuống. Bất công quá, những người kia có quyền gì mà khinh rẻ mẹ con tôi?

Tôi quỳ hàng giờ trước tòa thánh cầu nguyện, thầm thì bằng lời của một con bé chưa bao giờ ra khỏi lũy tre làng, trong như nước giếng, giãi bày hết tâm sự. Và, không quên kể tội người làng để nhận được bàn tay nhân từ của Chúa, của Đức trinh nữ Maria. Dù rằng trong lúc này, Người không nghe thấu tiếng tôi cầu xin, nhưng lòng nhân từ của Người đã là chỗ dựa cho tôi và cả mẹ nữa.

Chị Dung là họ hàng xa nhà ngoại tôi trước, hơn tôi ba tuổi, rủ đi làm, nói là ra phố rửa chén, rửa bát. Tôi đã nghỉ học, cũng muốn ngoi ra khỏi làng, vượt qua con sông. Mẹ ủng hộ ý thích của con gái. “Mày đi làm cho biết đó biết đây, ở cái làng này mãi cũng chán. Ra đấy ngoan ngoãn học hỏi người ra. Nhớ là phải trên kính dưới nhường”. Tôi chép miệng nhưng không để mẹ biết, phần này mẹ không tường bằng tôi, ngoài đó chắc không như mình.


Bước chân đi, mẹ bùi ngùi đem giấu nỗi buồn thương sau những nụ cười gượng gạo.


Tôi hồi hộp chuẩn bị tinh thần, thấy tim mình nhảy múa rộn rịp làm sao. Mấy ngày liền mẹ dặn đi dặn lại về cách ăn ở. Người già bao giờ cũng cẩn thận. Lại còn giao tôi cho chị Dung nữa: “Em nó còn ngu dại, cháu kèm cặp giúp gì, láo hỗn cho cháu mắng chửi”. “Gớm, cái Vy nó ngoan thế, láo hỗn gì đâu. Dì cứ yên tâm”.

Bước chân đi, mẹ bùi ngùi đem giấu nỗi buồn thương sau những nụ cười gượng gạo. Khỏi làng rồi, còn hình dung dáng mẹ đứng khắc khổ dưới tán tre pheo trông ngóng con. Trước mẹ trông một thì nay trông hai. Cha tôi vẫn bặt vô âm tín. Mà trước còn có tôi trông ngóng cùng mẹ, nay mẹ chỉ một mình.

Sông tóc dài, mùi hoang hoải đưa đưa theo cơn gió. Sông nhìn tôi và tôi nhìn lại. Hãy nằm bình yên canh giữ cho làng, chứng kiến những gì làng đang làm. Tao sẽ về kể chuyện mày nghe. Tôi khoác lên vai cả mùi đất bùn nơi quê, cả sự ngờ nghệch chưa nếm vị đời. Hy vọng một quãng đời khác.

Phố đẹp và sang trọng, ai đi phố về cũng kể vậy.

Còn nữa...

Giẫy giụa đến mấy cũng không thoát khỏi con quỷ béo đang đè lên người mình, quần áo bị giật tung, tơi tả. Con thú đã xộc được vào người tôi, một dòng nước như đang chảy, mắt gã nhắm chặt rồi mở ra khi dòng nước âm ấm không còn, gã buông ra.

Lắm lúc tôi thèm có bàn tay cha, như bọn trẻ trên làng, mấy đứa cùng lớp. Chúng có cha để khoe, có mẹ để gọi, tôi nghèo, chỉ có mỗi mẹ, còn cha… Nhưng đôi khi, nỗi đau thiếu vắng của tôi lại bị một đứa rạch cho ngoác ra, ngoáy sâu vào. Chúng nói cha tôi đi với gái, đi làm cướp, bị công an bắt, cha tôi là người xấu… Chúng nghĩ ra tất cả những lời cay nghiệt nhất để được hả hê, tôi càng đau chúng càng vui sướng. Đôi khi không chịu được, tôi đã xông vào một đứa, đánh nó ngã, tức thì dăm bảy đứa khác cùng loạt đánh tôi tơi tả, miệng và mũi rớm máu. Sau cuộc chống cự yếu ớt, người tôi nhàu nát nằm lại bên vệ đường. Chúng ha hả cười rồi kéo nhau đi. Tình cảnh ấy tôi thường phải lãnh nhận, vì không thể nào thắng nổi chúng, nên tôi chịu đựng mà tránh đi nơi khác, đừng để chúng cảm thấy mình đang căm giận. Hoàn cảnh ấy theo tôi lớn lên, khi trái tim con trẻ chi chít vết thương, lại không làm sao chữa trị cho lành, nó trở nên cô độc và cầu mong tình yêu mỉm cười. Trong ngập ngụa bóng đen bao phủ đời, nên thắp một đốm lửa nhỏ, còn hơn ngồi nguyền rủa bóng đen.

Tôi mười lăm tuổi, đôi má đã biết đỏ khi anh em nhà Cuội trêu ghẹo. Hai năm trước, nghe tin mẹ phải vào trạm xá vì bệnh, tôi lao đao chạy từ trường lên, vấp vào cục đã trội trên đường nhỏ, lăn xuống vệ cừ, ướt lướt thướt. Tối về, chỗ đó rơm rớm máu. Mẹ nằm trên giường thều thào: “Con gái mẹ lớn rồi, đã có kinh”. Tôi hỏi kinh là gì? Mẹ rành rọt nói rõ tất cả, thế nào là kinh, và màng trinh là cái gì. Sau này, đi làm nghề, tôi biết bao đứa con gái đã bán cái trinh của mình với giá cao.

Gã trưởng thôn không từ bỏ ý đồ chiếm đoạt, mẹ tôi có thể thay cho "con mẹ già" nhà gã một thời gian (theo ý gã). Mẹ tôi không bao giờ chấp nhận nỗi nhục ấy nhưng vẫn bị mang tiếng với dân làng. Lão trưởng thôn có cái cười man rợ, ria mép rung rung, bụng phệ núc ních theo điệu cười. Mẹ phải chịu nhiều tai tiếng vì kẻ rất tai tiếng này. Một đêm rờ rợ ánh trăng mười sáu, gã trưởng thôn mò vào nhà trong cơn nửa say nửa tỉnh, cái bụng phưỡn về phía trước. Mẹ tôi ngồi trên giường khóc lóc van xin. Lúc đó tôi từ nhà đứa bạn về, nghe tiếng mẹ, tôi hiểu chuyện gì đang xảy ra. Chạy vào bếp cầm con dao, tôi xộc vào nhà. “Hãy cút khỏi đây ngay, không mẹ mày cho nhát dao”. Miệng quát nhưng tay tôi run lập cập, chỉ một cú va chạm nhẹ nó có thể rơi ra ngay.


“Tên khốn nạn cướp mất đời con gái của con tôi rồi”.


Lúc đó chỉ ý thức được một điều là bảo vệ mẹ. Và để an tâm nên tôi đã đưa nốt tay kia nắm lấy chuôi dao. Trưởng thôn mặt méo, lúng túng “Bình tĩnh, bình tĩnh nào”. Tôi hất hàm, ném vào gã nắm lời như cát bỏng “Một kẻ khốn nạn như mày cũng đáng là trưởng thôn hả? Đồ lợn, cút ngay”. Tôi vung dao lên đuổi theo gã. Đứng lại khi bóng kẻ khốn nạn đã chìm vào bóng đêm, tôi trở lại bên mẹ. Mẹ khóc, vũ khí đó biết sợ. Tôi tự nói với mình sẽ chém bất cứ kẻ nào dám xúc phạm danh dự của hai mẹ con. Mẹ ôm lấy tôi: “Con mẹ giỏi quá, con mẹ lớn thật rồi”. “Mẹ yên tâm, con sẽ bảo vệ mẹ, nếu gã đến đây con sẽ chém”.

Vào một ngày thê lương, chưa bao giờ có trong chuyện cổ tích tôi học ngày bé, mẹ đi chợ, chỉ mình tôi ở nhà, gã trưởng thôn đến. Tôi ngồi thái thuốc cho mẹ về phơi. Gã hỏi: “Mẹ con có nhà không?”. Vừa hỏi gã vừa he hé cặp mắt híp của mình vào nhà. Tôi nói không, ông cút đi. Gã ngồi xuống, miệng há, mắt dán vào ngực tôi: “Lớn quá rồi nhỉ! Đẹp không khác gì mẹ, đúng là mẹ nào con nấy”. Tôi không ngửa mặt lên, cũng không thèm nói. Gã túm dao giữ lại, đưa tay vuốt má. “Ông bỏ ra không tôi cho nhát dao”. “Cho đi, giữ thế này, cho làm sao được”. Gã ghé sát miệng vào má tôi, giọng rờn rợn: “Này, mẹ không được thì con vậy”. Gã giằng con dao từ tay tôi, rồi ôm chặt ngang người. Tôi giẫy giụa, la hét. Nhưng ở cái nơi thanh vắng chẳng người qua lại vày không ai nghe thấy. Giẫy giụa đến mấy cũng không thoát khỏi con quỷ béo đang đè lên người mình, quần áo bị giật tung, tơi tả. Con thú đã xộc được vào người tôi, một dòng nước như đang chảy, mắt gã nhắm chặt rồi mở ra khi dòng nước âm ấm không còn, gã buông ra. Tôi mỏi nhừ sau cuộc chống cự, còn gã hả hê đứng dậy bỏ đi không nói lời nào. Mẹ về thấy tôi ôm đống chăn rên rỉ. “Có chuyện gì vậy con?”. Tôi chỉ xuống phía dưới: “Mẹ ơi, gã… gã… trưởng thôn…”. “Trời ơi!”. Mẹ đau xót, hét lên – “Tên khốn nạn cướp mất đời con gái của con tôi rồi”.
Mẹ ôm con bật khóc, tóc hai mẹ con trộn vào nhau…

Không biết gã trưởng thôn đã nói gì mà ngày hôm sau, ra đường lũ trẻ con hô hoán gọi tôi là con điếm. Trêu: con làm điếm theo mẹ. Lúc đó, thực sự tôi không rõ điếm là gì. Khóc. Về nhà hỏi. Mẹ lảng sang chuyện khác, biết mẹ giấu một nỗi buồn.

Còn nữa...

Followers

Video Post