- Gặp lại Nhung sau 7 năm xa cách, tôi không tin nổi vào mắt mình. Cô bé Nhung với mái tóc dài óng mượt, đôi mắt đen thăm thẳm, mượt như nhung và cái miệng cười đẹp mê hồn ngày ấy giờ là một thiếu phụ với thân hình tiều tụy, khuôn mặt xanh xao, ánh mắt mệt mỏi. Cảnh ngộ chúng tôi gặp nhau cũng thật trớ trêu: Tôi đến gội đầu tại cửa hàng gội đầu cắt tóc mà Nhung đang làm thuê.
Ngày ấy, tôi và Nhung học chung một lớp. Nhung học rất giỏi môn Văn nhưng lại yếu về môn Toán, còn tôi thì ngược lại. Hai nhà chúng tôi liền kề, không phải “cách nhau một rặng mồng tơi” như trong thơ của Nguyễn Bính mà là cách nhau một hàng rào hoa râm bụt.
Bố mẹ Nhung rất quý mến tôi. Không dưới vài lần, khi cả hai đứa đã học lên phổ thông trung học, mỗi lần tôi sang nhà, mẹ Nhung thường xa gần: “Sau này cái Nhung nhà bác mà lấy được người chồng như cháu thì tốt quá”. Chẳng hiểu có phải do lời nói vu vơ của mẹ Nhung khiến tôi thêm tự tin hay là sự thôi thúc của con tim, sang lớp 11 tôi đã tỏ tình với Nhung. Thật hạnh phúc khi Nhung đã đáp lại tình yêu của tôi. Có bao nhiêu dự định về tương lai, về trường Đại học mà tôi và Nhung đã cùng vẽ ra. Tôi say mê công nghệ thông tin và cả mơ ước được đi du học. Tất nhiên là tôi phải giành nhiều thời gian lần mò trên mạng để tìm kiếm học bổng, chứ điều kiện kinh tế nhà tôi làm sao có thể đi du học tự túc được? Còn Nhung chỉ đăng ký thi vào khoa Ngữ văn của trường Đại học Khoa học xã hội và Nhân văn Hà Nội.
Khi trước mắt chúng tôi đang là màu hồng thì một biến cố đã làm thay đổi tất cả: Tôi thi đỗ vào khoa Công nghệ thông tin của trường Đại học Bách khoa Hà Nội, đồng thời nhận được suất học bổng của một trường đại học cộng đồng tại Mỹ, còn Nhung trượt đại học. Để tôi yên lòng ra đi, Nhung cố tỏ ra vui vẻ và hứa sẽ quyết tâm thi đỗ vào năm sau. Còn tôi đã “để lại” trái tim yêu nơi quê nhà. Cả hai cùng thề sẽ không bao giờ thay lòng đổi dạ. Tôi đi rồi, ở nhà bố Nhung lâm bệnh nặng. Nhung cũng bị cuốn vào nỗi lo lắng của cả gia đình, chẳng còn nhiều thời gian và tâm trí để dành cho việc ôn thi. Kết quả là năm thứ 2, Nhung vẫn thi trượt. Đúng lúc đó thì bệnh tình của bố Nhung đã ở giai đoạn cuối. Biết mình không thể qua khỏi, bố Nhung nói ra lời đề nghị cuối cùng với cô con gái mà ông yêu nhất: muốn Nhung kết hôn cùng con trai ông Chủ tịch xã - người đã nhiều lần ngỏ lời xin Nhung về làm dâu con.
Bố Nhung khóc và nói với con gái rằng, ông hiểu chuyện tình cảm của con nhưng giờ tất cả đã thay đổi rồi. Ông nói tôi và Nhung sẽ bị cách trở bởi nhiều thứ, tuổi trẻ non nớt và bồng bột, sống ở môi trường lạ lại tự do như thế, làm sao tôi giữ gìn được mãi tình cảm với Nhung? Lỡ đến khi tôi về thay lòng đổi dạ mà tuổi Nhung đã lớn thì biết làm sao? Nhung đã lặng thinh trước đề nghị của người cha. Nhưng trước lúc lâm chung, ông đã nắm tay Nhung thật chặt, ánh mắt khắc khoải nhìn con với hai hàng nước mắt chảy tràn. Đám cưới của Nhung với con ông Chủ tịch xã diễn ra sau khi cha Nhung mất tròn một năm.
Ngày ấy, biết tin Nhung bội ước, tôi đã hận cô ấy biết bao. Tôi đau đớn, chỉ còn biết lao vào học hành và tuyệt giao với Nhung từ đấy. Ngày về nước, khi đưa người yêu thăm bố mẹ, họ hàng tôi chỉ nghe Nhung đã mang theo đứa con gái đi biệt xứ sau khi đã ly hôn với anh chồng cả ngày say xỉn, hành hạ, đánh đập vợ thật dã man. Tưởng rằng tất cả được an bài, cuộc đời tôi và Nhung đã rẽ đi 2 ngả. Giờ tôi cũng đã có một gia đình êm ấm, hòa thuận. Nhưng từ khi biết rõ lý do cô láng giềng vô cùng đáng yêu ngày ấy bội ước, trong lòng tôi chỉ còn lại nỗi xót thương vô hạn mà quên hết những giận hờn, oán trách.

Tôi cũng chẳng biết mình hành động đúng hay sai. Từ lúc gặp lại Nhung, tôi đã giấu vợ thường xuyên đến thăm mẹ con cô ấy và giúp Nhung cả về tiền bạc, vì cô ấy hiện rất khó khăn. Và rồi tình cảm xưa lại trỗi dậy, chúng tôi lại xử sự với nhau như hồi còn đang yêu. Có lúc Nhung đã khóc nói với tôi: “Giờ tất cả đã muộn rồi, anh đừng đến với em nữa, đừng đối tốt với em kẻo mọi chuyện sẽ phức tạp. Em không muốn làm liên lụy đến anh”. Tôi nghe mà xót xa.
Tôi không thể thờ ơ với Nhung trong hoàn cảnh như thế này. Tôi phải làm gì để mọi chuyện được ổn thỏa đây?
0 nhận xét